VỪA
Vừa sâu đậm, vừa mỏng manhĐó là tình cảm nhân sanh ở đờiVừa rộng rãi, vừa hẹp hòi...Là con tim của bao người, của ta.
Trông gần rồi cũng nhìn xaLà đôi mắt lúc mặn mà, dửng dưngVừa nhỏ nhiệm, vừa bao dungTừ nơi ý niệm riêng, chung đổi dời,Khi nằng nặng, lúc nhẹ hờiẤy là thái độ giữa người với nhau.Vừa đẹp đẽ, vừa..'' xấu đau ''Chỗ lòng hoan hỉ, nơi câu tỵ hiềmVừa mạnh mẽ, vừa êm đềmKhi lời ai nhuốm nỗi niềm giận, thương.Vừa trân quí, vừa xem thườngLà câu nhân nghĩa thuở buồn, lúc vui.Vừa hạnh phúc, vừa ngậm ngùiLà tình yêu đó muôn đời biến thiên ..Khi hữu hạnh, lúc vô duyênLà đường tu Đạo khi lên, lúc lùiThế gian đủ kiểu khóc, cườiHơn, thua, vinh nhục ngàn đời tiếp nhau.
Thích Tánh Tuệ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét