Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

THẮP NẾN HOÀNG HÔN



Đời sắp hết, sao muộn phiền chưa hết ?
Bao lo toan.. chẳng một chuyện ra hồn!
Ngước mắt nhìn chiều tím nhuộm hoàng hôn
Nghe trời đất chứa lẽ gì sâu thẳm..


Chiều qua phố, lặng người khua bước chậm
Ta về đâu đời dạt cuối chân trời ?
Loay hoay cùng nhịp trái đất.. mù khơi
Dường hoang phí đời ta trong mờ mịt.

Ngày tắt nắng nhịp bàn chân chưa biết
Nẻo về sau rạng rỡ ánh mai hồng.
Ôi! Dã tràng một kiếp đã hoài công
Ta cô phụ chính mình bao kiếp nữa!

Đời mộng mị sao lòng hoài chan chứa,
Biển mặn đày cơn khát chẳng hề nguôi!
Ta là ai mà đắm đuối cuộc đời
Mà đánh đổi nụ cười qua nước mắt?

Một ngọn nến ngời khi tà dương sắp tắt
Còn chút này.. sực tỉnh thắp bình minh.
Xoay mặt vào trong, thôi '' bắt bóng đuổi hình ''
Cho vạn kiếp lênh đênh chừ khép lại.

Đôi mắt nhắm, thương chuỗi ngày ngây dại
Nhân gian ơi.. cõi mộng biết chăng là!

Thích Tánh Tuệ


*Ảnh của Phong Trần Khách

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét