Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

ÔI, BẢO HIỂM NHÂN THỌ!

Có 1 định nghĩa về Life Insurance rất chính xác như sau : "Life insurance is a contract that keeps you poor all your life so that you can die rich " - Bảo hiểm nhân thọ là 1 hợp đồng khiến bạn nghèo suốt đời, nhờ thế bạn có thể trở nên giầu, sau khi chết.!!!
Hồi mới qua, tôi có share phòng của 1 ông cựu Trung Tá QLVNCH. Ông ta vừa bị lay off. Ở Mỹ, nếu miễn cưỡng phải về nhà đuổi gà cho vợ, thường chúng ta có 2 option: Nếu có vốn thì mở cơ sở thương mại, bằng không thì nhẩy ngay vào 2 nghề: bảo hiểm và địa ốc.
Thế là ông chủ nhà của tôi bèn nhẩy ngay vào nghề bảo hiểm nhân thọ. Suốt ngày ông ta bốc điện thoại gọi cho họ hàng và bạn bè:
- Sao, dạo này anh và gia đình khỏe không?
Rồi không cần đợi đối phương giải bầy khúc nhôi, ông ta hỏi ngay:
- Thế đã mua bảo hiểm nhân thọ cho gia đình chưa?
Ở đầu giây bên kia, con mồi lúng túng thấy rõ:
- Dạ, chưa anh!
Ông chủ nhà của tôi bèn chuyển sang giọng thiết tha, thiết tha không kém già Hồ khi nói chuyện sửa sai hồi Cải Cách Ruộng Đất:
> - Chết chết, bây giờ mà anh còn chưa mua Life Insurance? Người ta mua ào ào kia kìa! Bản thân tôi đây cũng mua cho cả gia đình từ bao năm nay. Nhỡ mình có mệnh hệ nào, ngã lăn đùng ra thì vợ con đi ăn mày à? Anh có thương vợ con anh không? Sống ích kỷ quá đâu có được!
Rồi ông ta hạ thấp giọng xuống:
- Này này, moa bây giờ làm agent cho New York Life. Có cái plan này lợi cho người mua lắm, để moi giải thích cho toa! Thương toa, moa mới chỉ cách cho toa đấy nhé!
Sau đó, ông ta nói huyên thuyên một hồi về" chương trình mới". Rồi hỏi ngay:
- Thế nào, mua đi chứ? Cái Promotion này sắp expire rồi đấy! Chậm mua là phải đóng tiền cao hơn đấy, thiệt thòi lắm chứ không phải chơi đâu!
- Anh để tôi bàn lại với ma phăm nhé, cám ơn anh!
Ông chủ nhà quay lại nói với tôi:
- Thằng này ngu quá, mình chỉ con đường tốt cho nó để đi mà lại không chịu bước vào, ngu đến thế mà không biết!
Sau này, trong 1 bữa nhậu, lúc cả 2 ngà ngà say, tôi mới hỏi ông ta:
- Thế anh có mua Life Insurance không hả anh?
Ông ta cười hề hề:
- Sức mấy mà tao mua hả mày! Tiền tao đâu có " quởn " cho dzụ này!
Một ông bạn nối khố của tôi, có bà vợ ở nhà suốt ngày vặn ra dô đài VN. Nghe ra rả mãi các chương trình Life Insurance, bị kích động không thể tả, bèn giục ông chồng đi mua Life Insurance cho 2 người. Ông bạn tôi đành mua 2 cái. Cái thứ nhất cho ông ấy chỉ có insure $100.000 thôi. Cái thứ nhì cho bà ấy thì mua đến 1 triệu đồng Huê Kỳ.
Có lần bà ta " théc méc":
- Sao anh mua cho anh ít thế, còn em thì nhiều thế, hả anh?
Ông ta vừa hùng hồn vừa tha thiết, trả lời:
- Em chẳng hiểu gì sất! Anh yêu em lắm, anh rất lo đến tính mạng và cuộc đời của em nên mới mua nhiều thế! Còn anh, đi lính, vượt biên, sống sót đến bi giờ, cái chết, cuộc đời anh coi nhẹ như lông hồng, bảo hiểm nhiều làm gì cho phí tiền.
Ông ta thổ lộ với tôi:
-Hà hà, mình nói thế mà nó tin như sấm, ông ạ! Thế mới biết, đàn bà dễ bị dụ là vậy!
Rồi ông ta tỏ vẻ băn khoăn tợn:
-À này, từ hồi mua bảo hiểm nhân thọ, mình hút thuốc lại mà con vợ mình nó chẳng cấm đoán gì cả! Hay là nó mong cho mình chết sớm để ẵm cái bảo hiểm một trăm ngàn đồng? Tháng vừa rồi, tôi bị cúm. Nó săn sóc tôi tận tình lắm, không biết có thật lòng không hay chỉ là ngọt nhạt thôi?.Tôi nghi lắm, ông ạ!
Mình vẫn yêu vợ lắm đấy chứ, nhưng từ hồi mua bảo hiểm nhân thọ cho nó, đôi khi đầu mình cứ phảng phất những ý tưởng... không được lương thiện cho lắm. Mẹ kiếp, hồi chưa mua đâu có dzậy, đầu óc vô tư lắm mà!
Có 1 chuyện vui về bảo hiểm, tôi xin kể hầu quý bạn:
Có 1 ông nọ bị đụng xe. Sau đó, ông ta cố tình giả vờ bị bại liệt, phải ngồi xe lăn để quyết lấy tiền bảo hiểm. Sau phiên tòa mà ông ta là kẻ thắng với 1 số tiền bồi thường khá lớn, luật sư của hãng bảo hiểm bực tức nói với ông ta:
- Tôi biết ông giả vờ! Tôi sẽ cho người theo dõi ông ngày đêm. Ông mà rời khỏi chiếc xe lăn là biết tay tôi!
Ông ta bình thản trả lời:
- Anh biết tôi sẽ làm gì với số tiền bồi thường này không? Này nhé, tôi sẽ đi du lịch khắp nơi, sẽ đi Tầu này, Spain này, England này. ..
Nơi cuối cùng tôi viếng thăm sẽ là nước Pháp. Tôi sẽ viếng tháp Eiffel này, ga Lyon đèn vàng này, vườn Luxembourg để xem lá rơi trên vai những pho tượng trắng này. Rồi tôi sẽ đến Lộ Đức, nơi Chúa thường ban phép lạ. Voilà, ở đấy, chờ xem, anh sẽ thấy phép lạ xẩy ra cho 1 kẻ ngoan đạo như tôi!
Trước đây , kẻ viết bài này có " nghe lời đường mật " mà đóng Life Insurance được gần 7 năm . Mỗi tháng , 2 vợ chồng phải è cổ ra đóng gần 500 bạc vì theo lời Agent , sau 10 năm sẽ không phải đóng nữa , ngoài ra , sau 10 năm còn có được tiền lời để có thể ung dung dưỡng già .
Ngay lúc đó , vợ chồng tôi đã mơ đến 1 tương lai huy hoàng như cổ tích .
Này nhé , với tiền về hưu cùng với tiền lời từ Life Insurance , ai cấm vợ chồng mình sẽ dùng ...xe lăn để đi du lịch khắp nơi , đi cả đến những xứ khỉ ho cò gáy như Miến Điện hoặc Bung ga Ry chẳng hạn .Khoe nhà, khoe job, khoe vợ, khoe con, khoe cháu chán rồi, mốt bây giờ là khoe tiền hưu và khoe đi du lịch. Mà chẳng lẽ khoe đi Pháp, Tầu, Ý, Nhật là những chỗ ai cũng biết cả. Mình phải khoe những chỗ xa lạ như Hung ga Ry, Hy Lạp, Perou...người ta mới nể, đúng không em?
Rảnh ra thì đóng góp cho việc từ thiện ( với điều kiện phải đăng tên tuổi mình với chữ đậm đàng hoàng ). Vì không phải lo lắng tiền bạc nữa, anh sẻ dùng thì giờ rảnh rỗi để mần thơ , còn em sẽ phổ nhạc thơ anh và quát, xin lỗi, hát cho anh nghe , như em đã từng hát vào tai anh mấy chục năm nay có lẻ! .
Anh sẽ từ chức Hội Trưởng Hội ĐSV ( Đếch Sợ Vợ ) để bàn giao cho người tài đức hơn. Chắc chắn phải là 1 cụ ông với thành tích không thể tranh cãi là dọt về VN một mình mà không cần bà xã đồng ý ( về VN mà có vợ đi cùng thì thà ở nhà còn hơn! ) Sau đó, anh sẽ cố tranh chức Hội Trưởng Hội CSV( Cứ Sợ Vợ ) , lý do là vì hội này đông hội viên hơn nên làm Hội Trưởng có uy hơn , chả bù với cái hội Đếch Sợ Vợ , loe ngoe có vài mống mà lại cứ hăm dọa rút lui dần dần mới khổ chứ ! Ở đất Mỹ này, hội viên Hội Sợ Vợ đông không thể tả, gạt đi hổng hết, các cụ ạ!
Sau naỳ , hỏi 1 Agent khác thì mới biết , sau 10 năm , nếu bạn không có tiền đóng nữa thì hãng bảo hiểm sẽ dùng... .tiền bạn đã đóng để tiếp tục đóng để duy trì bảo hiểm của bạn , chứ không phải dùng tiền của hãng để đóng cho bạn( đừng tưởng bở ! ) Còn tiền cash value thì chỉ khoảng vài chục mỗi tháng cho vui ( nghèo mà ham !) .
Tôi bèn bàn với cô vợ ngây thơ của tôi : " Em ạ , thôi mình dẹp vụ Life Insurance này cho rồi . Này nhé , nếu anh chết đi thì với tiền dành dụm của chúng mình và cơ sở thương mại của em , em và con dư sức sống còn . Vả lại ở xứ Mỹ này , với sức học cộng với khả năng Anh ngữ của nó , nó dư sức kiếm 5, 60 ngàn 1 năm để tư lo liệu cho bản thân . Chả bù với bố của nó , văn dốt võ dát , tiếng Anh thì ăn đong ,trước đây chẳng bao giờ kiếm được trên 1500$ / tháng mà vưỡn sống nhăn .Đến bi giờ , chỉ với tiền hưu non không thôi, mà anh vẫn thoải mái đi KHIÊU VŨ DƯỠNG SINH cũng như ăn PHỞ 50% OFF, có chết thằng Tây nào đâu?
Cô vợ ngây thơ của tôi bèn hỏi:
- Thế nếu em chết trước anh thì sao ?
Thú thật với các bạn , khi nghe câu này , lòng tôi bồi hồi và xốn xang lắm , và cũng hồi hộp nữa . Vì thương vợ ra đi sẽ để mình ở lại mồ côi chăng ? Vì thương thân mình sẽ đau khổ sống độc thân bất đắc dĩ, phải đi chợ mua bó rau, con cá, mắm muối hay sao ? Cuộc đời 1 thằng thích hưởng thụ như mình , nếu vợ chết rồi thì sẽ ra nàm thao nhỉ ? Chắc hẳn " khổ " nhắm ! Có người khác lo cơm nước , hầu hạ mình chắc khó mà quen lắm . Người thay thế thì lại lạ nước lạ cái, bắt theo những fantasies của mình cho sát thì cũng phải tốn nhiều thì giờ chỉ bảo ! Mà không biết "hắn" có chịu không , hay lại chê rằng "dơ", hoặc lại nghi ngờ về kiểu mẫu đạo đức Khổng Tử có thừa của mình ? Mà nhỡ "hắn" tìm cách để dzớt tiền già của mình thì nàm thao ? Ngoài ra , lại mất đi nhiều cái thú lắm , như cái thú ngồi ngoài xe mùa hè chờ vợ đi chợ , như cái thú rửa bát , như cái thú nghe vợ nói non-stop , như cái thú cãi nhau với vợ chẳng hạn ...
Tôi bèn tạo 1 bộ mặt nghiêm và buồn để trả lời vợ tôi :
- Nếu em đi rồi , chắc anh phải bán nhà rồi về VN sống vậy , ở đây , với bao kỷ niệm của tụi mình qua mấy chục năm hương lửa , anh cách chi mà sống nổi ? " Trong đầu tôi lúc ấy lại nghĩ như sau :" Nói chơi hay nói thiệt đó , bà nội ,trông em phây phây thế kia thì làm sao mà đi trước anh nổi , thế là niềm mơ ước mùa Giáng Sinh đi đoong rồi , đời ta sẽ cứ thế mà tàn trong ngõ hẹp ! May lắm còn khoãng 10 năm nữa , rồi ta sẽ như bao đấng trượng phu nam tử khác , cơm nhà quà vợ đến cuối đời , rồi đùng 1 cái bị stroke , thế là xong 1 kiếp người , oh, yes, that's human bondage !!!
Cuối cùng , vợ chồng tôi đồng ý bỏ luôn cái Life Insurance cà chớn này . Vậy mà cũng mất đi mười mấy ngàn tiền service , có ai làm không công cho mình đâu ! Các bạn thử nghĩ xem , hiếm khi có hãng bảo hiểm nào file BK lắm , còn các CEO của họ thì di chuyển toàn bằng phi cơ riêng , lương thì 6, 7 con số . Tiền đó ở đâu ra , có phải từ những thằng khố rách áo ôm như mình , đã nghèo lại còn hay lo , đã lo lúc sống chưa xong mà lại còn lo sau khi chết vợ con sẽ ra sao nữa !
Xin lỗi , nếu có quý vị nào đang bán bảo hiểm hoặc sẽ bán bảo hiểm , xin cứ coi đây là lời lẽ của 1 kẻ thiêú hiểu biết về bảo hiểm mà thôi . Còn các quý vị đang có Life Insurance xin đừng vì những lời nói quàng xiên của tôi mà quit bảo hiểm . Có thể tôi và vợ tôi ngây thơ , còn các bạn có thể khôn hơn tôi . Mỗi người có 1 hoàn cảnh khác nhau và niềm tin cũng chẳng giống nhau , phải không các bạn ? 

NGUYỄN GIANG
KHÓA 7/68 KQ
AFDC MEMBER
CVA CHUỒNG NGỰA 60_67

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét