Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Chưa hề có '' Tôi ''




Cái Tôi là cái chi chi
Mà hoài quanh quẩn chưa khi nào rời
Thuở còn bé dại nằm nôi
Đã cao giọng khóc cho đời biết tên.
Điều gì cũng dễ lãng quên
Cái tôi, sâu đậm nhớ bền chẳng phai.
- Sớm ra đã ngắm hình hài
Thế gian kia hỏi mấy ai hơn mình.
Điểm tô, trau chuốt dáng hình
Thèm thuồng thiên hạ cái nhìn, xuýt xoa..

Cái tôi theo tháng ngày qua
Măng non thành cụm tre già dặn hơn.
Trong nhà, cuối xóm, đầu thôn
Tôi là số một, tôi '' ngon '' hơn người.
Tôi khóc, không muốn ai cười
Ai thành đạt thấy tôi thời chẳng vui,
Tôi nói ngược, chớ nói xuôi
Một khi tôi muốn có trời mới can!

Tôi thành cái rốn không gian
Bên ngoài nảy nở, bất an trong lòng.
Truy tìm hai chữ thành công
Nên đường Danh, Lợi cõi hồng ngược xuôi.
Chiều cao chỉ một mét thôi
Nhưng muốn đời phải ngước đôi mắt nhìn,
Muốn nhân tâm hướng về mình
Dành bao thiện cảm, tâm tình cho tôi.
Tôi đi, tôi đứng, tôi ngồi
Là trung tâm điểm cho người ước mơ...

- Chiều nay, bỗng thật tình cờ
Vào chùa Sư cụ ngó lơ, tôi buồn!
Sư rằng: '' Vạn sự vô thường,
Thân, tâm chiếc bóng trên tường, huyễn hư!
Con người khổ bởi khư khư
Ôm cái giả ngã, Chân như đoạn lìa..''

Ôi! thanh âm chốn Bồ Đề
Nghe như tan vỡ u mê nghìn đời.
- Còn ''tôi'', còn nặng luân hồi
Buông tôi, nghe nhẹ đất trời thênh thang.
- Từ tôi, trăm mối lo toan
Vắng ''tôi'', đời sống bình an mọi bề.

Lời Sư, trăng rọi lối về
Xưa nay nằm mộng, chưa hề có tôi!
- Ngước hư không, bẽn lẽn cười
Thương '' cái tôi '' của một thời trẻ con..

Thích Tánh Tuệ

__(())__

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

Rumi, thi hào bất tử của Ba-tư


Jalal Uddin Rumi.
Thế giới của Rumi không phải là thế giới của người Sufi, cũng không phải thế giới của người Ấn hay thế giới của người Do Thái, mà đó là trạng thái cao nhất của con người, một "ensaaneh kaamel", nghĩa là một con người toàn thiện. Mà một con người đã toàn thiện thì không bị câu thúc bởi những ranh giới về văn hóa, con người đó gần gũi với bất cứ ai trong chúng ta.
Jalal Uddin Rumi (1207-1273) là nhà thơ thần bí Ba tư thế kỷ 13. Tên ông được đồng nhất với Sufi, một học thuyết thần bí của Hồi giáo nhằm tới sự thần hiệp, hay sự hợp nhất thần bí với Thượng đế. Trong suốt 25 năm ông đã viết trên 70.000 câu thơ với các chủ đề tình yêu mang tính thánh thiêng, niềm đam mê thần bí và sự mạc khải. Giới học giả ngày nay coi Rumi là một trong các nhà thơ lớn nhất của mọi thời đại; tác phẩm của ông được so sánh với tác phẩm của Dante và Shakespeare.

Tác phẩm chính của Rumi là Diwan-i Shams-i Tabriz-i (Tác phẩm về Shams người xứ Tabriz) gồm khoảng 40.000 câu thơ, đề tặng Shams ad-Din, người bạn lớn, người thầy tinh thần và nguồn cảm hứng của ông, vàMathnawigồm khoảng 25.000 câu thơ. Ngoài ra còn các cuộc trò chuyện và thư từ của ông gồm ba tập vẫn giữ được đến ngày nay.
Tầm quan trọng của Rumi nằm ở chỗ ông vượt qua các ranh giới quốc gia và dân tộc. Tuy làm thơ chủ yếu bằng tiếng Ba-tư, ông còn viết một số bài thơ bằng tiếng Ả rập, tiếng Hy Lạp và tiếng Thổ Nhĩ Kỳ (cổ). Trong suốt nhiều thế kỷ, thơ ông có tầm ảnh hưởng quan trọng đối với văn chương Ba-tư cũng như văn chương Urdu (Ấn Độ) Và Thổ Nhĩ Kỳ. Thơ ông được rất nhiều người đọc ở các nước nói tiếng Ba-tư ngày trước như Iran, Afghanistan, Tajikistan và ngày nay đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.
Jalal Uddin Rumi sinh năm 1207 ở thành phố Balkh thời đó nằm ở tỉnh Khorasan của đế quốc Ba-tư nhưng ngày nay thuộc Afghanistan. Ông sinh ra trong một gia đình có truyền thống phụng sự các cơ quan luật pháp và tôn giáo. Ngay từ nhỏ Jalal Uddin đã tỏ ra tư chất khác thường. Có giai thoại kể rằng có một lần, Attar, một nhà thơ và nhà hiền triết lớn đương thời, khi gặp hai cha con Jalal Uddin, người cha đi trước còn người con theo sau, đã nói một câu có tính tiên tri: “Một biển đang bước đi, theo sau là một đại dương”.
Vào khoảng năm 1218, để tránh họa xâm lăng của người Mông Cổ, ông cùng gia đình di chuyển qua nhiều nơi, từ Balkh đến Baghdad, Mecca, Damascus và cuối cùng định cư ở Karaman gần Konya (nay thuộc Thổ Nhĩ Kỳ) thời đó là thủ đô của người Turk Seljuk. Ở đây cha của cậu thiếu niên Jalal Uddin hành nghề đạo sư và hoạt động như một nhà thần học. Jalal Uddin theo gương cha, và sau khi người cha qua đời vào năm 1231, chàng thanh niên cũng trở thành một đạo sư lỗi lạc. Thời đó vùng này được người dân gọi là Rum, một cái tên có nguồn gốc từ thời đế quốc Byzantine. Biệt danh Rumi của nhà thơ bắt nguồn từ cái tên này.
Vào khoảng năm 1244 C.E. Rumi gặp Shams ad-Din, một giáo sĩ hay một tín đồ Sufi mà trước kia ở Tabriz, và cuộc tao ngộ này đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông. Shams ad-Din trở thành bạn và người thầy tinh thần của Rumi. Trong khoảng hai năm Rumi cùng Shams ad-Din sống cùng một nhà và gắn bó thân thiết với nhau trong một tình bạn mang tính thuần khiết và lý tưởng. Sufi vốn có truyền thống những tình bạn thuần khiết và lý tưởng như vậy, dựa trên sự chung nhau nỗ lực tâm linh.
Trước đó Rumi vốn là đạo sư và lãnh tụ của một đoàn tăng lữ Mevlevi. Các môn đồ của ông hết sức bức xúc bởi sư phụ quá quấn quýt với Shams mà quên mất họ, thế là họ đe dọa dùng vũ lực để chia lìa đôi bạn. Shams ad-Din biến mất một cách khó hiểu vào năm 1247, có thể là bị các môn đồ của Rumi giết chết. Sau đó Rumi viết 40.000 câu thơ lấy tên là Diwan-i Shams-i Tabriz-I để bày tỏ nỗi đau mất người bạn tri kỷ.
Chủ đề chung của tư tưởng ông, cũng như của các nhà thơ thần bí và Sufi khác trong văn học Ba-tư, là về khái niệm Tawheed (nhất thể) và sự hợp nhất với người yêu (cái cội rễ uyên nguyên) mà ông đã bị cắt rời khỏi nó, cũng như nỗi khao khát được tái hợp với người yêu hay cái cội rễ kia và trở thành nhất thể.
Tác phẩm Masnavi kết hợp nhiều truyện ngụ ngôn và cảnh đời thường, những thiên khải lấy từ kinh Qu’ran, cùng những suy tư siêu hình thành để dệt thành một bức tranh chung rộng lớn và phức tạp. Rumi được coi là hình mẫu của “ensaaneh kamel”, con người hoàn hảo hay con người toàn diện. Rumi nhiệt thành tin ở việc dùng âm nhạc, thơ ca và nhảy múa làm con đường đến với Thượng đế. Với Rumi, âm nhạc giúp các tín đồ tập trung toàn bộ bản thể mình vào cái thánh thiêng, làm việc đó một cách tập chú đến nỗi linh hồn họ vừa bị hủy diệt vừa được phục sinh.
Trên thực tế, ông là người thành lập giáo phái Mevlevi của các “giáo sĩ xoay tròn” và sáng tạo nên “sema”, điệu nhảy xoay tròn có tính chất thánh thiêng của các vị này. Theo truyền thống Mevlevi, sema tiêu biểu cho một cuộc hành trình thăng tiến tâm linh, thông qua trí tuệ và tình thương để đạt tới “cái Hoàn hảo”. Trong cuộc hành trình đó hành giả hướng về chân lý, trưởng thành thông qua tình thương, xả bỏ cái tôi, tìm thấy chân lý và đến được “cái Hoàn hảo”, sau đó, khi từ cuộc hành trình này trở về, họ hoàn thiện hơn, có khả năng yêu thương và phụng sự toàn bộ các tạo vật trên thế giới không phân biệt tôn giáo, chủng tộc, tôn giáo, quốc gia.
Theo lời Shahram Shiva, một nhà thơ Mỹ gốc Iran nổi tiếng với những buổi đọc thơ Rumi, một trong những lý do khiến Rumi đến được với nhiều người như vậy là bởi “Rumi có khả năng chuyển thành ngôn từ một cách thẳng thắn và trực tiếp cái thế giới mang tính cá nhân cao độ và thường rất phức tạp của sự trưởng thành về tinh thần và cái huyền nhiệm. Ông không xúc phạm bất cứ ai, ông gồm thâu tất cả mọi người.
Thế giới của Rumi không phải là thế giới của người Sufi, cũng không phải thế giới của người Ấn hay thế giới của người Do Thái, mà đó là trạng thái cao nhất của con người, một ensaaneh kaamel, nghĩa là một con người toàn thiện. Mà một con người đã toàn thiện thì không bị câu thúc bởi những ranh giới về văn hóa, con người đó gần gũi với bất cứ ai trong chúng ta. Ngày nay ta có thể nghe người ta đọc thơ Rumi trong nhà thờ, thánh đường Hồi giáo, tu viện Thiền tông, cũng như trong các cuộc trình diễn âm nhạc trên phố phường New York”.
Chỉ mới cách đây khoảng 20 năm Rumi hãy còn hầu như chưa được biết tới ở phương Tây, nhưng hiện nay ông là một trong những nhà thơ được đọc nhiều nhất tại Hoa Kỳ.
Tác phẩm của Rumi đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới trong đó có tiếng Anh, Pháp, Nga, Đức, Ý, Tây Ban Nha, v.v. và ngày càng xuất hiện dưới nhiều dạng khác nhau như hòa nhạc, hội thảo, đọc thơ, múa và nhiều hình thức nghệ thuật khác nữa.


Các giáo sĩ Mevlevi đang thực hiện điệu múa thiêng liêng sema.
Năm nay, 2007, được UNESCO chọn là “Năm Quốc tế Rumi” nhân dịp kỷ niệm 600 năm ngày sinh của nhà thơ. Ba nước Iran, Thổ Nhĩ Kỳ và Afghanistan dự kiến tổ chức một số chương trình đặc biệt để tưởng niệm Rumi. Riêng Iran sẽ mở một hội nghị tương tự vào mùa thu năm 2007. Nhiều chương trình đặc biệt sẽ được tổ chức tại nơi ra đời của nhà thơ (nay thuộc Iran) và nơi ông qua đời (nay tại Thổ Nhĩ Kỳ).
Trong các chương trình dự kiến được thực hiện trong năm nay nhân dịp Năm Quốc tế Rumi, Bộ Văn hóa Iran sẽ ấn hành tập thơ Masnavi của Rumi in song ngữ - bằng tiếng Ba-tư và bản dịch sang tiếng Thổ, tổ chức buổi lễ tưởng niệm Forouzanfar và Golpinarli, hai chuyên gia có uy tín người Iran và Thổ trong lĩnh vực nghiên cứu về Rumi, xuất bản một cuốn tự điển thành ngữ Thổ-Ba-tư, cũng như tổ chức một số buổi hòa nhạc của các nghệ sĩ Iran tại Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là một sự kiện mà tầm quan trọng của nó vượt xa ngoài khuôn khổ một nền văn hóa: bởi thông qua Rumi, nhân loại nhận thức được trở lại một phần tinh hoa của nền văn minh Hồi giáo mà những cuộc xung đột cũng như sự kiện khủng bố có tính tôn giáo trong những năm gần đây không thể xóa mờ.


Chùm thơ Rumi


Trong ánh sáng em, anh học yêu,
Trong vẻ đẹp em, anh học làm thơ.
Em nhảy múa trong ngực anh,
nơi không ai thấy em,
nhưng đôi khi anh thấy,
và điều anh thấy trở thành thơ.

***
Điều tôi mong muốn nhất
là nhảy vọt ra ngoài tính cách này,
rồi lánh xa khỏi cú nhảy đó.
Tôi đã sống quá lâu nơi người ta có thể với tới tôi.

***

Việc của tôi là mang tình yêu này
làm niềm an ủi cho những ai ngóng đợi Người;
đi bất cứ nơi đâu Người qua
và ngắm nhìn bụi đất mà chân Người dẫm xuống.

***
... Với một tiếng cười im lặng
em làm lệch đêm
và vườn tuôn rào rạt những vì sao.

***
Choáng váng mùa xuân

Hôm nay, cũng như mọi ngày, ta thức dậy trống rỗng
và sợ hãi. Đừng mở cửa sang phòng làm việc
ngồi đọc sách. Hãy lấy nhạc cụ trên tường xuống.
Hãy để cái đẹp ta yêu là cái ta làm.
Có hàng trăm cách để quỳ hôn mặt đất.

***
Anh muốn hôn em.
Cái giá của hôn là cuộc đời em.
Giờ đây tình yêu anh đang chạy về phía đời anh kêu chói lói.
Giá đâu hời quá, mua đi.

***

Ánh ngày, đầy những hạt li ti nhảy múa
và cái phần tử lớn đang quay, linh hồn ta
đang nhảy múa cùng bạn, không chân, chúng nhảy.
Bạn có nhìn thấy chúng khi tôi thì thầm trong tai bạn?

***
Ai nói bản thể vĩnh hằng không tồn tại?
Ai nói mặt trời đã tắt?
Kẻ nào đó trèo lên mái nhà,
nhắm tịt mắt mà bảo
Rằng tôi chẳng thấy gì.

***

Chợ hạt giống

Bạn có thấy chợ nào như chợ này không?
Nơi
chỉ với một đóa hồng
bạn có thể mua hàng trăm vườn hồng?

***
Nơi


với một hạt giống
bạn mua được cả một vùng cây cối um tùm?
với hơi thở yếu ớt
bạn có ngọn gió thiêng?
Bạn đã từng sợ
bị hút vào trong đất
hoặc bứt lên theo gió.
Giờ đây giọt nước của bạn lăn
rơi vào đại dương,
nơi nó đã từ đó đến.
Nó không còn hình dáng xưa từng có,
nhưng nó vẫn là nước.
Bản chất vẫn là một.
Sự buông xả này chẳng phải là một sự ăn năn.
Nó là một niềm kính trọng sâu xa đối với chính bạn.

Khi đại dương đến với bạn như một người yêu,
Hãy kết hôn ngay lập tức, nhanh lên,
Vì Thượng đế!
Đừng trì hoãn!
Tồn tại chẳng có món quà nào hơn thế.
Dù kiếm tìm cách mấy
cũng chẳng thể nào có được.
Một con chim ưng hoàn hảo, chẳng vì lý do gì,
đã đậu lên vai bạn,
và trở thành của bạn.

***

Tình yêu đã tước đi những giờ hành đạo của tôi...

Tình yêu đã tước đi những giờ hành đạo của tôi
và làm tôi đầy ắp thơ ca.
Tôi cố thầm lặp đi lặp lại,
Không có sức mạnh nào ngoài sức mạnh của Người,
mà không thể.
Tôi đã phải vỗ tay và hát.
Tôi từng quen với cái đáng trọng, cái trong trắng, cái vững bền
nhưng ai có thể đứng trong cơn gió mạnh này
mà nhớ những điều đó?
Núi kìm giữ tiếng vang sâu trong lòng nó.
Bằng cách đó tôi nắm giữ Giọng của người.
Tôi là gỗ tạp ném vào trong ngọn Lửa của người,
và nhanh chóng tiêu tan thành khói.
Tôi thấy Người và thành rỗng không.
Sự Rỗng không này, đẹp hơn hiện hữu,
nó xóa mờ hiện hữu, thế mà khi Nó đến,
hiện hữu lớn nhanh và tạo thêm nhiều hiện hữu!
Bầu trời xanh. Thế giới là một người mù
ngồi xổm trên đường.
Nhưng ai đã nhìn thấy Đấng Hư không
Là nhìn thấy xa hơn màu xanh và xa hơn người mù ấy.
Một linh hồn lớn ẩn mặt như Muhammed, hay Jesus,
đi qua đám đông trong thành phố
nơi chẳng ai biết Người.

Ca ngợi là ca ngợi
làm cách nào người ta
dâng mình cho Cái Rỗng không.
Ca ngợi mặt trời là ca ngợi chính đôi mắt bạn.
Ca ngợi đi, hỡi Đại dương. Ta nói gì, một con tàu nhỏ
Vậy cuộc hải hành tiếp diễn, và ai biết ở đâu!
Được nắm giữ bởi Đại dương là vận may tốt nhất ta có.
Đó là một sự thức tỉnh vẹn toàn!
Tại sao ta phải đau buồn rằng ta đang ngủ?
Nào có quan trọng gì ta đã vô ý thức bao lâu.
Chúng ta lảo đảo, nhưng cứ để điều sai trái diễn ra.
Hãy cảm thấy những chuyển động của sự dịu dàng,
sự sôi nổi xung quanh bạn.

***

Vườn Tình
xanh tươi vô hạn
và cho nhiều trái quả khác
chứ không chỉ buồn vui.
Tình yêu nằm ngoài cả điều kiện này
lẫn điều kiện nọ:
không mùa xuân,
chẳng mùa thu,
nó luôn luôn tươi mới.
***

Gần xiết bao

Gần xiết bao
hồn em với hồn anh
anh biết chắc
mọi điều em nghĩ
đều đi qua tâm trí anh
anh cùng em
phút này và trong ngày tận thế
không như vị chủ nhà
chỉ chăm sóc em
trong một bữa tiệc thôi
với em anh hạnh phúc
bất cứ lúc nào
lúc anh cho đời anh
hay khi
em tặng anh tình em.
cho đi cuộc đời anh
là một cuộc kinh doanh có lãi
mỗi cuộc đời anh cho
là một trăm cuộc đời
em trả lại anh
trong căn nhà này
có một ngàn
người chết và từng ấy linh hồn
làm cho em ở lại
bởi đây sẽ là nhà em
một nhúm đất
kêu to
tôi vốn là tóc hay
tôi vốn là xương
và ngay khoảnh khắc
khi em hoàn toàn bối rối
bật ra một giọng nói
hãy ôm chặt anh
anh là tình yêu và
anh mãi mãi của em.


***

Tình yêu không tựa trên một cái nền nào.
Nó là một đại dương vô tận,
không đầu không cuối.
Hãy hình dung
một đại dương treo
cưỡi trên cái đệm những điều bí ẩn xa xưa.
Mọi linh hồn đã chết đuối ở đây,
và giờ đây sống ở đây, trong đại dương này.
Một giọt của đại dương đó là hy vọng,
còn lại là sợ hãi.

***

Đầu tôi tràn đầy
niềm vui bởi điều chưa biết.
Tim tôi mở rộng ngàn lần.
Mỗi tế bào
cất cánh
bay lượn bên trên thế giới.
Tất cả, riêng ai nấy tìm
nhiều khuôn mặt Kẻ tôi yêu.

***

Tình yêu đến
và trở thành như máu trong thân thể tôi.
Nó tuôn trào qua mạch máu tôi và
bao quanh trái tim tôi.
Mọi thứ tôi nhìn,
tôi chỉ thấy một điều.
Tên của Người yêu được viết
trên chân tay tôi,
trên lòng bàn tay trái của tôi,
trên trán tôi,
phía sau cổ tôi,
trên ngón cái bàn chân phải của tôi…
Ôi, bạn tôi ơi,
tất cả những gì bạn thấy ở tôi
chỉ là cái vỏ,
những gì còn lại thảy đều thuộc Người yêu.

***

Tình em nâng linh hồn anh từ thể xác lên tới tận bầu trời
Và em nâng anh ra khỏi hai thế giới.
Anh muốn mặt trời em chạm đến những giọt mưa anh,
Để cái nóng em đưa hồn anh lên như một đám mây.

Trần Tiễn Cao Đăng dịch từ tiếng Anh

TheoViệt Báo
 

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Vọng tưởng và tôi

Tôi không muốn tìm đâu, nơi xa lạ,
Nhìn trong tôi, xem vọng tưởng luân hồi,
Xem vô thường luôn thay đổi không nguôi,
Xem tự tánh khởi sinh niệm nhân ngã.
Đoạn phiền não chưa phải là tất cả,
Vụng tu trì, sẽ tạo những niệm sinh.
Quán chân như, là thể tánh tịnh minh,
Quán tạo tác do duyên sinh, vô ngã.
Phật với tôi - chúng sinh đồng bản thể,
Nhưng các Ngài giải thoát bất tư nghì
Tôi - chúng sinh vẫn phiền não sân si,
Nên cố gắng, cùng hồi tâm tu tập.

C.N.N.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

ẤM ÁP LÀ KHI...

Ấm áp không phải là khi
Ngồi cận kề bên bếp lửa,
Mà là lúc ta ngồi giữa
Một bầu không khí thương yêu?!


Ấm áp đâu phải mặc nhiều
Một lần hai, ba chiếc áo.
Là khi giữa trời mưa bão
Đằng sau.. choàng áo cho mình.

Ấm áp là.. sống hữu tình
Biết trao ánh nhìn thông cảm,
Một que diêm bừng lửa sáng
Đẩy lùi ảm đạm mùa Đông.

Nào phải mũ len, áo bông
Mới nghe đời thêm ấm áp!
Là khi gặp được bạn lòng
Bên tách trà nồng, hương ngát.

- Được sống trong nhà Phật Pháp
Tâm hồn ngày mỗi thăng hoa
Dù đời vẫn cứ mưa sa
Vẫn thế, lòng ta ấm áp.

Đâu phải thật nhiều quà cáp
Mới thấy dào dạt niềm vui,
Ấm áp những khi.. ngậm ngùi
Có một bờ vai tin cậy.

Không phải xoa bàn tay lại
Cơn lạnh mùa Đông qua đi.
Là đường đời lúc gian nguy..
Chợt ai đến chìa tay nắm.

Thà khi '' lạnh ngoài, trong ấm ''
Đời vui, dù sống cảnh nghèo
Hơn là '' ấm ngoài, trong lạnh ''
Sang giàu vẫn cứ cô liêu...

Thích Tánh Tuệ

Bodhgaya - India - Noel 2014


Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Phật Chất


Em hãy NHÌN NHƯ PHẬT
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật...
Với chan hòa, cảm thông.



Em hãy NGHE NHƯ PHẬT
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa.

Em hãy CƯỜI NHƯ PHẬT
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm buồn đau.. xóa nhòa.

Ta hãy NGỒI NHƯ PHẬT
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao.

Rồi ta ĐI NHƯ PHẬT
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.

Và ta.. THỞ NHƯ PHẬT
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng nhịp sống
Có bình an, nhiệm mầu.

Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui..

Thích Tánh Tuệ

ĐỐ AI ……!?

.... Đố Ai Níu Được Thời Gian !?...
..... Đố Ai Giữ Được Mạng Mình Thiên Thu !?...
..... Đố Ai Học Hết Chữ Ngu !?...
..... Đố Ai Thoát Khỏi Ngục Tù Khổ Đau !?...


…. Đố Ai Biết Được Kiếp Sau …!?
…. Đố Ai Biết Được Lúc Nào Ra Đi …!?
…. Đố Ai Dứt Sạch Sân Si …!?
…. Đố Ai Thông Hội .. Chứng Tri Niết Bàn … !?

Kiếp Người Khốn Khổ Lầm Than …!
Chạy Theo Danh Lợi Gian Nan Suốt Đời …!
Đắm Mê Tài Sắc Chơi Vơi …!
Tham Sân Si Mạn ..Rối Bời Thân Tâm …!
Vô Minh Nên Phải Mê Lầm …!
Mưu Cầu Hạnh Phúc ..Ngoài Tâm .. Dã Tràng …!
Quay Về Biển Giác Thênh Thang …!
Thong Dong Tự Tại .. An Nhàn Tấm Thân …!
Thanh Bần Lạc Đạo Tứ Ân …!
Định Tâm Huệ chiếu .. Chơn Thân Hiển Bày …!
Vô Trụ Vô Chấp Nhẹ Thay …!
Pháp Nhãn Thanh Tịnh …Niết Bàn Diệu Tâm …!

Tôi yêu cuộc sống trong lành ...!
Yêu cành hoa nhỏ mỏng manh bên đường...!
Tôi yêu cuộc sống đời thường...!
Yêu cái giản dị, khiêm nhường bao dung...!
Đạm bạc... sẽ được thong dong ...!
An nhàn ...khỏi phải... chạy rong lắm phiền ...!
Mặc cho thế sự đảo điên ...!
A Di Đà Phật ...niệm riêng âm thầm ...!
Lắng lòng soi rõ tự tâm ...!
Xã bỏ ... phiền não !...mê lầm !...oán than !...
Không trụ ...không chấp ..nhẹ nhàng ...!
Từ Bi Hỷ Xã ...An Nhàn Thảnh Thơi !...

Thong Thả Mà Sống Ai Ơi …!
Thanh Tịnh .. Tri Túc ..Cuộc Đời Nhẹ Tênh …!
Giãm Ái Thì Bớt Lênh Đênh …!
Mĩm Cười Hoan Hỷ .. Chẳng Rên Chẳng Phiền …!
Tham …Sân .. Si .. Mạn .. Đão Điên …!
Hỷ ..Nộ ..Ái .. Ố .. Ngã Nghiêng Nát Lòng …!
Định Tâm Quán Xét Bên Trong …!
Vô Trụ Vô Chấp .. Tâm Không Hiển Bày …!
Giác Chơn Mới Tỏ Mặt Mày …!
Pháp Thể Thanh Tịnh ..Như Lai Hiện Tiền …!
Ứng Xử Đạo Pháp Tùy Duyên …!
Hết Duyên Thế Tục …Về Miền Lạc Bang …!

. Thời Gian Thắm Thoát Qua Nhanh ...
... Đất Trời Rộng Lớn ...Mong Manh Kiếp Người ...!
... Dù Cho Vật Đổi Sao Dời ...
... Một Câu Niệm Phật.. Suốt Đời Không Quên ...!
... Niệm Sáng Đến Tối Cho Bền ...
... Buông Lung Nghiệp Dẫn.. Lênh Đênh Thăng Trầm ...!
... Phật Pháp Vi Diệu Thậm Thâm ...
... Hồi Quang Phản Chiếu ..Dò Tâm Tánh Không ...!
... Bát Nhã Sắc Sắc Không Không...
...Vô Trụ Vô Chấp ..Rỗng Thông.. Niết Bàn ...!
… Một lòng Hướng Đến Tây Phang …!
… Nhất Tâm Bất Loạn ..Sen Vàng Ngát Hương …!


ST

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Tiếng Việt Dễ Thương

Bắc bảo Kỳ, Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)
Bắc gọi lọ, Nam kêu chai
Bắc mang thai, Nam có chửa
Nam xẻ nửa, Bắc bổ đôi


Ôi! Bắc quở Gầy, Nam than Ốm
Bắc cáo Ốm, Nam khai Bịnh
Bắc định đến muộn, Nam liền la trễ
Nam mần Sơ Sơ, Bắc làm Lấy Lệ

Bắc lệ tuôn trào, Nam chảy nước mắt
Nam bắc Vạc tre, Bắc kê Lều chõng
Bắc nói trổng Thế Thôi, Nam bâng quơVậy Đó
Bắc đan cái Rọ, Nam làm giỏ Tre

Nam không nghe Nói Dai, Bắc chẳng mê Lải Nhải
Nam Cãi bai bãi, Bắc Lý Sự ào ào
Bắc vào Ô tô, Nam vô Xế hộp
Hồi hộp Bắc hãm phanh, trợn tròng Nam đạp thắng

Khi nắng Nam mở Dù, Bắc lại xoè Ô
Điên rồ Nam Đi trốn, nguy khốn BắcLánh mặt
Chưa chắc Nam nhắc Từ từ, Bắc khuyên Gượm lại
Bắc là Quá dại, Nam thì Ngu ghê

Nam Sợ Ghê, Bắc Hãi Quá
Nam thưa Tía Má, Bắc bẩm Thầy U
Nam nhủ Ưng Ghê, Bắc mê Hài Lòng
Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh

Nhanh nhanh Nam bẻ Bắp, hấp tấp Bắcvặt Ngô
Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
Nam rờ Bông Bụp, Bắc vuốt Tường Vi
Nam nói: mày đi! Bắc hô: cút xéo!

Bắc bảo: cứ véo! Nam: ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn!
Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác

Bắc hay khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay
Bắc nấu thịt cầy, Nam thui thịt chó

Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
Nam: ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi!
Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội

Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
Thui thủi Bắc kéo xe lôi, một mình xích lô Nam đạp
Nam thời mập mạp, Bắc cho là béo
Khi Nam khen béo, Bắc bảo là ngậy

Bắc quậy Sướng Phê, Năm rên Đã Quá!
Bắc khoái đi phà, Nam thường qua bắc
Bắc nhắc môi giới, Nam liền giới thiệu
Nam ít khi điệu, Bắc hay làm dáng

Tán mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là xạo
Bắc nạo bằng gươm, Nam thọt bằngkiếm
Nam mê phiếm, Bắc thích đùa

Bắc vua Bia Bọt, Nam chúa La-De
Bắc khoe Bùi Bùi lạc rang, Nam: Thơm Thơm đậu phọng
Bắc xơi na vướng họng, Nam ăn mãng cầu mắc cổ
Khi khổ Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn

Nam toe toét “hổng chịu đèn”, Bắc vặn mình “em chả”
Bắc giấm chua “cái ả”, Nam bặm trợn “con kia”
Nam mỉa “tên cà chua”, Bắc rủa “đồ phải gió”
Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chéncầy tơ

Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi địt
Khi thấm, Nam xách thùng thì Bắc bê sô
Nam bỏ trong rương, Bắc tuôn vào hòm
Nam lết vô hòm, Bắc mặc áo quan

Bắc xuýt xoa “Cái Lan xinh cực!”,
Nam trầm trồ “Con Lan đẹp hết chê!”
Phủ phê Bắc trùm chăn, no đủ Nam đắp mền
Tình Nam duyên Bắc có thế mới bền mới lâu…

Sưu tầm

Những bài thơ về toán học


BÀI THƠ DIỆN TÍCH và CHU VI

1. Muốn tính diện tích hình thang
Đáy lớn, đáy bé ta mang cộng vào
Rồi đem nhân với đường cao
Chia đôi kết quả thế nào cũng ra.

2. Muốn tìm diện tích hình vuông,
Cạnh nhân với cạnh ta thường chẳng sai
Chu vi ta đã học bài,
Cạnh nhân với bốn có sai bao giờ.

3. Muốn tìm diện tích hình tròn,
Pi nhân bán kính, bình phương sẽ thành

4. Diện tích tam giác sao ta
Chiều cao nhân đáy chia ra hai phần
Chu vi tam giác thế nào
Ấy là ba cạnh cộng vào chứ sao


5. Diện tích chủ nhật thì sao
Chiều dài, chiều rộng ta đem nhân vào
Chu vi, chữ nhật tính sao
Chiều dài, chiều rộng cộng vào nhân hai


6. Bình hành diện tích không sai
Chiều cao nhân đáy ai ai cũng làm
Chu vi phép tính bình hành
Tổng của một cặp cạnh, kề nhân hai


BÀI THƠ VỀ TỈ SỐ LƯỢNG GIÁC.

1. Tìm Sin lấy đối chia huyền
Cosin lầy cạnh kề, huyền chia nhau.
Còn tang hãy tính như sau
Đối trên kề dưới ra liền
Cotang ngược lại với tang.

2. Công thức cộng.
+ Sin thì sin cos cos sin
Cos thi cos cos sin sin "coi chung" (dau tru)
+ Tang tổng thì lấy tổng tang
Chia một trừ với tích tang, dễ òm

3.Tích thành tổng:
+Nhớ rằng hiệu trước, tổng sau
Sin sin, cos tổng phải ghi dấu trừ
Cos thì cos hết
Sin sin cos cos, sin cos sin sin
Một phần hai phải nhân vào, chớ quên!


4.Công thức đổi tổng thành tích:
+Tổng tang ta lấy sin tòng (sin của tổng)
Chia cho cos cos khó lòng lại sai.
+Tổng sin và tổng cos:
--Đối với a & b:
Tổng chia hai trước, hiệu chia hai sau
--Đối với các hệ số khi khai triển:
Cos cộng cos bằng hai cos cos
Cos trừ cos bằng trừ hai sin sin
Sin cộng sin bằng hai sin cos
Sin trừ sin bằng hai cos sin.

5.Công thức cos+sin,cos-sin:
Cos cộng sin bằng căn hai cos(căn 2 nhân cos)
Của a trừ cho 4 dưới pi
Nhớ rằng đây cộng kia trừ
Đây trừ kia cộng chỉ là thế thôi.


6.Công thức gấp đôi:
+Sin gấp đôi = 2 sin cos
+Cos gấp đôi = bình cos trừ bình sin
= trừ 1 cộng hai lần bình cos
= cộng 1 trừ hai lần bình sin
+Tang gấp đôi
Tang đôi ta lấy đôi tang (2 tang)
Chia 1 trừ lại bình tang, ra liền.


7.Sin bù, cos đối, hơn kém pi tang, phụ chéo.
+Sin bù :Sin(180-a)=sina
+Cos đối :Cos(-a)=cosa
+Hơn kém pi tang :
Tg(a+180)=tga
Cotg(a+180)=cotga
+Phụ chéo là 2 góc phụ nhau thì sin góc này = cos góc kia, tg góc này = cotg góc kia.


8.Công thức tổng quát hơn về việc hơn kém pi như sau:
Hơn kém bội hai pi sin, cos
Tang, cotang hơn kém bội pi.
Sin(a+k.2.180)=sina ; Cos(a+k.2.180)=cosa
Tg(a+k180)=tga ; Cotg(a+k180)=cotga

*sin bình + cos bình = 1
*Sin bình = tg bình trên tg bình cộng 1.
*cos bình = 1 trên 1 cộng tg bình.
*Một trên cos bình = 1 cộng tg bình.
*Một trên sin bình = 1 cộng cotg bình.
(Chú ý sin *; cos @ ; tg @ ;cotg * với các dấu * và @ là chúng có liên quan nhau trong CT trên)


***

BÀI THƠ VỀ CÁC ĐỊNH LÍ TOÁN HỌC
Anh nhớ em như nhớ đến Cauchy
Nhớ Thalet mỗi khi bài toán khó
Nhớ Gauss hệ phương trình bỏ ngỏ
Nhớ em cười đôi mắt nhỏ long lanh
Nhớ em nhiều tựa nhớ Einstein
Bài toán khó Newton đành phải giúp
Đáp số đó nhưng anh nào thấy được
Như tình em-đồ thị ngược hàm sin
Điểm hội tụ của một hàm không thực
Tận cuối cuộc đời anh không hiểu được
Toán và Em, em và Toán rời nhau
Để anh về thăm thẳm những cơn đau
Em và Toán chẳng khi nào là một
Tình yêu em cũng như hàm sin cos
Anh nhân vào rồi em lại chia ra
Anh đau buồn cầu cứu Bunhia
Em cũng vẫn chỉ là em đó
Còn lại em với bao bài toán nhỏ

THƠ TÌNH VỀ TOÁN HỌC

Tôi vẫn nhớ những khi em Ðối Diện
Ánh mắt nhìn bằng Góc Ðộ Ðường Cong
Lòng xôn xao cho Quĩ Ðạo đi vòng
Hồn tôi để Giao em Ðường Tiếp Tuyến

Em lướt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nơi Tiếp Ðiểm mà thôi
Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhưng xa rồi
Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực

Nhưng tình tôi là một đường Trung Trực
Như thật thà Cân Xứng nơi con tim
Tôi Phân Ðều, và xuyên qua giữa em
Nơi Trung Ðiểm, tôi muốn tình Vuông vẹn

Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến
Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau
Em vì ai mà Phụ để tôi sầu
Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng

Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng
Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương
Ðến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương
Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp

Nói làm chi, Ðịnh Phân đà muôn kiếp
Em lạc vào một Quỉ Tích cuồng quay
Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi thay
Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện


Đường tới tim em là "đường định hướng"
Dù uốn nhiều như "đồ thị hàm sin"
Anh mãi mê tìm theo "toạ độ" trái tim
Bỗng lạc giữa khoảng tình em nơi đó

Đôi mắt em chứa bao "ẩn số"
Mà hàng mi nhẹ mở "góc anpha"
Tóc em dài như "dãy số" đi xa
Môi "hội tụ" 1 nụ hôn bối rối

Mãi mãi em ơi!!!
"Phương trình" cuộc đời dù chưa giải được
Nhưng anh tin rằng
"Nghiệm" duy nhất là em!!!!

TÌNH TOÁN HỌC



Em đâu biết tình anh là Ðại Số
Ðể em còn tưởng tượng mãi không gian
Xứng rồi cân, em vẽ thẳng hai hàng
Anh có biết em mãi làm tiếp tuyến

Tình đại số anh quá nhiều thiên biến
Em ngu ngơ giữa toạ điểm đường tròn
Góc cận kề rồi góc đối con con
Rồi lượng giác em sắt son chờ đợi

Tình bậc ba em giải hoài chẳng nổi
Nghiệm số chung em tiếp nối nhân chia
Lấy luỹ thừa cho hàm số chẳng thừa
Em chỉ biết bậc hai là chia chẵn...

Toán tình yêu đâu suốt đời may mắn
Thử một lần em đã lập Delta
Nhưng cuối cùng vì giới hạn chẳng ưa
Anh vô cực em đang thừa luỹ nhớ...
......

Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn

Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai


Bài toán tình là vô nghiệm em ơi!
Tình đâu là căn thức bậc hai
Ðế có thể ngồi yên mà xét dấu
Em phải nhớ tình yêu là góc số
Mà hai ta là những kẻ chứng minh
Ðừng bao giờ đảo vế một phương trình
Cứ thong thả mà vui trên đồ thị
Tìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ
Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu
Ðừng vội vàng định hướng một hai chiều
Rồi một buổi ta đồng qui tại góc

Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi
Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh cực đại
Em khó hiểu thì tôi đành vô giải
Bài toán giải bằng phương pháp tương giao
Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu
Nhưng chỉ gặp một phương trình vô nghiệm
Chưa hẹn hò mà lòng như bất biến
Chưa thân nhau mà đã thấy so le
Trót yêu rồi công thức có cần chi
Vì hệ luận ái tình không ẩn số
Em không nói tôi càng tăng tốc độ
Ðể mình tôi trên quãng đường đơn điệu.

Yêu là chết là triệt tiêu tất cả
Tình tiệm cận riêng mình tôi buồn quá
Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai
Tôi mang em đặt điều kiện tương lai
Cho tôi sống với nỗi niềm đơn giản


Tôi và em tính tình hơi đồng dạng
Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng
Tôi xin thề không biện luận cao xa
Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng
Tôi có thể chứng minh là rất đúng
Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa
Nếu bình phương tôi lại rút căn ra
Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích
Tôi yêu em với một tình yêu cố định
Hiến dâng em hai nghiệm số âm dương
Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn
Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn
Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên
Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em
Tìm toạ độ trong tình yêu toán học
Tôi yêu em đôi mắt buồn lưu động
Mũi dọc dừa thẳng góc với môi xinh
Hàm răng đều như nghiệm bất phương trình
Ðôi mày liễu như cùng chiều định hướng
Tôi khai triễn người tôi yêu lý tưởng
So sánh rồi xin chú thích nơi đây
Tình yêu này như phương trình hai bậc
Tôi yêu em nên viết bài thơ toán học
chứng minh rằng tôi hết dạ yêu em.


Yêu là gì, tôi xin định nghĩa
Yêu là tình cảm có chiều cao
Hai tâm hồn đồng dạng sẽ hiểu nhau
Rồi từ đó suy ra định lý
Yêu nội tiếp khi tình yêu chung thủy
Yêu ngoại tiếp khi hai kẻ phụ nhau
Tình lỡ đỡ khi có hình tam giác
Có trường hợp âm và dương tiếp xúc
Hai người không nợ lại hữu duyên
Như cạnh góc vuông đối với cạnh huyền
Gần nhau đúng nhưng không trùng được
Qua những điều trên ta có qui ước:
“Tình yêu là cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ hay to
Cũng đều có tâm và bán kính”
Tâm ở đây là tâm thần cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thương.



Muốn tìm ra bộ mặt yêu thương
Hãy lấy hình chiếu là nụ cười
Nhân cho chiều dài nơi khoé mắt
Em chịu khó hạ lấy đường thẳng góc
Ðể tim anh mãi mãi phụ kề em
Môi nở hoa, ôi công thức trung thành
Mặc thế sự là vòng tròn ngoại tiếp
Em sung sướng nhận ra đây tiếp điểm
Của đời ta một hàng điểm điều hòa
Anh sung sướng nhận ra đây đáp số
Định lý Fermat của đời anh.







Sưu tầm từ Internet

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

ĐỘT NHIÊN

Lui hui nơi cõi ta bà
Giật mình ngó sực đã già không hay!
Nhác trông đã quá một ngày
Năm qua tháng lại hết ngay một đời.
Chỉ toàn lo việc... trời ơi
Chỉ xây đắp chuyện nước trôi qua cầu.


Thình lình nhận được thơ sầu
Nội ngày mai có lệnh chầu Diêm La.
- Ông ơi, nán lại cho mà!
Con còn vài việc thiết tha chưa làm.
Tử thần lạnh lẽo, hất hàm
- Theo ta, ngươi chớ càm ràm uổng công!
Biết không xong, đứng khóc ròng
Trách mình đã sống lông bông một đời.

Thế là... nhắm mắt chân xuôi
Rứa là bị Nghiệp dắt lôi 6 đường
Chỉ vì lúc sống xem thường
Thời gian... lưỡi búa có nhường nhịn ai.
Sống nay rồi lại chết mai
Đời phù du vẫn miệt mài muốn, tham.
Chết rồi thành bụi, thành than
Hồn trầm luẩn quẩn trần gian kiếp, đời...

Ai còn mặc ''chiếc áo người"
Việc gì quan trọng tức thời ưu tiên.
Diêm La hổng nhận ''đút tiền''
Muốn tránh mặt ổng hãy liền Tỉnh, Tu *:) happy.


Thích Tánh Tuệ




Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

VÔ ƯU - Vọng Tiếng Kinh Xưa


VÔ ƯU

Cứ đơn giản những vấn đề phức tạp
Cuộc sống này thư thái, nhẹ nhàng hơn,
Đừng phức tạp những vấn đề đơn giản
Hồn thơ ngây, nào nhuốm chuyện đau buồn.


Mưa rồi nắng, nắng mưa.., đời vẫn vậy
Tại lòng mình sóng dậy mới đau thương
Nhìn vạn sự cuốn theo dòng trôi chảy
Kìa! Vô Ưu vẫn đẹp giữa vô thường. (*____*)


Vọng Tiếng Kinh Xưa

Ta ngỡ hồn ta những miếu đền
Từ trong vạn cổ kiếp không tên
Vẳng nghe như tiếng ngàn xưa gọi
Tâm thức trở mình sau lãng quên.


Chung bước ta về nơi cõi Tâm
Giữa vùng Thạch động chốn nghiêm thâm
Dập đầu phủ phục bàn chân Phật
Mà nghe rơi rụng những mê lầm.

Dòng thời gian chảy ngang trần thế
Muôn sự chìm trong lẽ Sắc, Không
Tiền nhân nay biết tìm đâu nữa 
Bài Kinh vách đá đã rêu phong.

Ta trở về thăm chốn tịch liêu
Ôi đời thanh thản biết bao nhiêu!
Bôn ba vạn kiếp nơi trần mộng
Sao bằng khoảnh khắc sống tiêu diêu...

Ta ngỡ hồn ta những mái chùa
Sau làn sương phủ kiếp hoang sơ,
Ta về gióng lại hồi chuông sớm
Một thoáng Thiền tâm.. chạm bến bờ.


Thích Tánh Tuệ


(Ajanta India 0ct 2014)

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

Nếu đã lỡ…


Nếu đã lỡ được sinh ra
Thì xin ta hãy sống đến phút cuối
Đừng vì một phút giây yếu đuối
Mà từ bỏ cuộc sống của mình…



Nếu đã lỡ vấn vương một bóng hình
Thì xin ta hãy thương người sâu đậm
Đừng vì một chút hờn giận
Để sau này tiếc nuối cả một đời…

Nếu đã lỡ không còn yêu người
Thì xin ta hãy buông tay tạm biệt
Đừng vì những cảm xúc không rõ rệt
Rồi lại gây ra đau khổ nhiều hơn…

Nếu đã lỡ theo đuổi một ước mơ
Thì xin ta đừng bao giờ từ bỏ
Đừng vì chút khó khăn gian khổ
Mà để làm mất những đam mê…

Nếu đã lỡ là một con người
Thì xin ta hãy giữ lại bản chất
Đừng vì những hơn thua, được mất
Mà làm mất đi chính bản thân mình…

(Sưu tầm)

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Tuổi vào thu "JE CROYAIS QUE VIEILLIR..."

Tôi cứ nghĩ tuổi già đầy nỗi sợ,
Sợ mùa sang, sợ năm tháng qua mau,
Sợ gió mưa, sợ tâm hồn băng hoại,

Sợ  nếp nhăn, sợ mái tóc phai màu.


Nhưng nhận ra tuổi già không giới hạn,
Không muộn phiền còn đem lại nguồn vui.
Tôi chậm bước trên đoạn đường còn lại,
Lắng lòng nghe nhịp sống rộn niềm vui

Tôi đã tưởng tuổi già trời ảm đạm,
Xuân thiếu hoa và vắng cả tiếng cười,
Hoa không nở và cây không nẩy lộc,
Sách không lời cầm bút chẳng ra thơ!

Chợt nhận ra tuổi già lòng lắng lại,
Sống hôm nay chẳng nghĩ đến ngày mai.
Thôi không đếm tuổi đời thêm chồng chất,
Mặc ngày qua, cầm bút họa thành thơ.

Tôi cứ ngỡ tuổi già hồn băng giá,
Quên đắm mình ngắm vũ trụ đầy sao,
Tim chai đá chẳng dấy lên ngọn lửa,
Cả bầu trời u tối phủ đời tôi!

Bỗng nhìn thấy những đóa hồng đẹp nhất,
Nở vào thu bằng đôi mắt reo vui,
Hít thật sâu ôi mùi hương tỏa nhẹ,
Ướp cho đầy hương vị Tuổi Vào Thu
.

Phỏng dịch theo bài thơ Pháp
"JE CROYAIS QUE VIEILLIR..."
của Marcelle Paponneau


Je croyais que vieillir me rendait bien maus​sade,
Craignant chaque saison, les années, le tapage,
Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
Les cheveux clairsemés, les rides du visage.

Et puis je m'apercois* que vieillir n'a pas d'âge,
Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter.
Et même, à petits pas, les jours ont l'avantage
D'être beaux et trop courts quant il sont limités.


Je croyais que vieillir c'était le ciel tous gris,
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
Les fleurs sans chansons, les arbres rabougir,
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.


Et puis je m'aperçois que vieilir rendre bien sage,
Que je vis chaque instant sans penser à demain,
Que je ne compte plus les anneés de mon âge,
Peu importe le temps, le crayon à la main.


Je croyais que vieillir transformerait mon âme,
Que je ne saurais plus contempler les étoiles
Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme,
Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.

Et puis je m'aperçois que les plus belles roses
Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
Garder pour embaumer l'automne de ma vie.



ST

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

VỪA



Vừa sâu đậm, vừa mỏng manh
Đó là tình cảm nhân sanh ở đời
Vừa rộng rãi, vừa hẹp hòi...
Là con tim của bao người, của ta.


Trông gần rồi cũng nhìn xa
Là đôi mắt lúc mặn mà, dửng dưng
Vừa nhỏ nhiệm, vừa bao dung
Từ nơi ý niệm riêng, chung đổi dời,
Khi nằng nặng, lúc nhẹ hời
Ấy là thái độ giữa người với nhau.
Vừa đẹp đẽ, vừa..'' xấu đau ''
Chỗ lòng hoan hỉ, nơi câu tỵ hiềm
Vừa mạnh mẽ, vừa êm đềm
Khi lời ai nhuốm nỗi niềm giận, thương.
Vừa trân quí, vừa xem thường
Là câu nhân nghĩa thuở buồn, lúc vui.
Vừa hạnh phúc, vừa ngậm ngùi
Là tình yêu đó muôn đời biến thiên ..
Khi hữu hạnh, lúc vô duyên
Là đường tu Đạo khi lên, lúc lùi
Thế gian đủ kiểu khóc, cười
Hơn, thua, vinh nhục ngàn đời tiếp nhau. 

Thích Tánh Tuệ


Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

Một chữ ''Duyên''

Từng đối mặt ngàn ngày sao không nhớ
Chỉ gặp một lần sao khó để mà quên?
- Tình cảm con người chính là một chữ '' Duyên ''
Biển đời rộng, riêng một người ta thấy?

Nỗi khổ, niềm vui dẫn nhau sang từ đấy
Từ độ mắt nhìn mà sóng dậy hồn ai.
Giọng nói câu cười.. nếu phớt bỏ ngoài tai.
Lòng trong vắt.. giọt mưa trôi trên lá.

Đâu ai bắt trói ta vào kẻ lạ ?
Đường thênh thang sao chọn ngã nhiêu khê!
Khó mà quên, vì trót lỡ '' mang về ''
Một chữ Nhớ quyện đời vào duyên nghiệp.

Vòng luẩn quẩn.. từ khi chàng có thiếp
Đợt sóng lan dần, viên sỏi chạm hồ thu.
Ôi trần tâm khởi động cuốn xa mù
Duyên và Nghiệp một đồng xu hai mặt.

Nhớ rồi Tưởng do cái nhìn, con mắt
''Sắc cứ là hình sắc'', có hề chi?
Mưa đâu làm trói buột bước chân đi
Thì gặp gỡ, thì chia ly, ai khổ?

Trong chữ Duyên vốn tiềm tàng chữ Nợ
Chữ xum vầy chôn nức nở chia xa.
Nhớ tìm quên, quên tìm nhớ, sa đà..
Đành xuôi ngược cõi Ta bà vô tận.

- Nào ai biết trở về làm mây trắng
Kiếp nhàn vân xa vắng nẻo vòng quanh...

Thích Tánh Tuệ

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Bày tỏ

tôi yêu con chim cổ còn rướm máu
đến trần gian
phụng hiến cả tâm hồn





mai hết cuộc
tôi xin về núi cũ
giã từ ngày áo đỏ đèn xanh
chẳng phải tôi nhớ nguồn, nhớ tổ
mà bởi tôi
chưa dung nổi thị thành

tôi đã ra đi bằng bài thơ thứ nhất
thuở đầu đời
môi rượu lả đường say
tôi đã ra đi tự khối tình chân thật
yêu trần gian
mà chưa dám cầm tay!

chí tôi mọn không hơn loài rong biển
thân tôi mềm
không kham nổi gió sương
và hiểu biết
cũng như loài ong kiến
thì nói chi nhập cuộc với lên đường

ôi, trai trẻ
một thời, oanh liệt quá
kiếm trên vai vô địch mấy sông hồ
và ngạo khí tưởng chừng như thép đá
giữa ngàn năm sinh tử chẳng nhấp nhô

ôi, trai trẻ
một thời, nghiêm chính quá
tôi chưa dung một ác niệm bao giờ
tôi cách biệt với bao người dối trá
ngỡ rằng mình
là đích tử Thích Ca!

cơm với áo dễ sinh mầm sâu bọ
cưu mang chi cho hèn liệt một đời
là dã hạc tự cội nguồn đông độ
vốn vô tranh
cả giọng nói tiếng cười

và thuở ấy
biết bao người quý mến
đời sa-môn giản dị xiết bao
danh lợi
tiền tài chưa một lần ngó lại
thì sá chi uế trược với trần lao

cảm ơn nhé, một thời gió nổi
cuốn phăng tôi, một bản ngã bên trời!
thế gian nhé,
một lần xin sám tội
quỳ nơi đây mà ôm siết con người

dẫu bây giờ có về núi cũ
tôi chẳng dám
ví mình là sư tử rừng xanh
tôi sẽ sống một đời bình dị
hơn chi ai mà phất áo thị thành

những bằng hữu lên đường,
những người em ở lại
tôi xin chấp tay, im lặng, cúi đầu
không nói được
dẫu một lời vụng dại
trong hồn tôi,
sương phủ mấy nhịp cầu

tôi sẽ ra đi và không hề bỏ lại
thế gian này
cùng tình nghĩa đệ huynh
nếu còn sống
tôi còn thương yêu mãi
và lỡ lầm xin trời đất bao dung

tôi chẳng biết nơi nao là quán trọ
kiếp vốn tha hương
cố quận bao giờ?
nếu còn thở
tôi vẫn còn bày tỏ
yêu cuộc đời
với nguyên vẹn tình thơ!

các em của tôi mà tình thầy nghĩa đệ
có nhớ nhau xin cạn một chung trà
đời còn đẹp khi ta còn giọt lệ
đời khổ đau
nên sinh-tử-tình-ca!

tôi yêu con chim cổ còn rướm máu
đến trần gian
phụng hiến cả tâm hồn
đã một thời
tôi trao người kiếm báu
còn giờ đây, khí lực đã suy mòn

tôi bỏ cuộc? ừ, thì tôi bỏ cuộc!
tôi ra đi? ừ, thì tôi ra đi!
ai bỏ cuộc
và ai không bỏ cuộc
nhìn trên đầu
mây trắng giục đường phi!

từ giã nhé!
mấy năm không hẹn được
kẻ Đông châu,
người Tây độ mù khơi
còn luân hồi
thì ta còn xuôi ngược
còn ra đi
còn thân phận con người!

còn ra đi nghĩa là còn điên dại
còn nửa khuya thả mộng mấy sông hồ
còn yêu người
nghĩa là còn quằn quại
còn đỉnh cao,
tóc rủ một trời thơ!

thôi nhé người,
mai tôi về núi cũ
để biết mình muôn thuở vẫn còn đi
để biết mình không là gì cả
xin một đời rêu cỏ an tri!

(Tiết thượng nguyên,
Canh Thân, 1980)
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

Bản chất của tình yêu

Thân thiết quá dễ trở nên nhàm chán
Dễ buông lời.. ngao ngán cõi lòng nhau!
Nếu trân kính như buổi vừa kết bạn
Dù xa xôi.. vẫn đẹp thuở ban đầu!


Quan tâm quá dễ trở nên ràng buộc
Rồi xây thành giam nhốt kẻ mình thương.
Khi ta Hiểu người ta thương cùng tột
Đâu trói người chết ngột bởi tơ vương?

Yêu thương quá có khi lòng đau đớn
Bởi tình đời như nắng sớm sương tan,
Trong hội ngộ đã ươm sầu chia biệt
Nọ người dưng, sao lệ nhỏ hai hàng?

Sâu đậm quá rồi có khi nhòa nhạt
Kẻ khóc nhiều đôi lúc lại mau quên!
Không gắn bó, không trách đời đen bạc
Xót xa này ai trót dệt thành tên?

Nên hãy sống mở lòng thương như Bụt
Trí và Bi như lượng nước sông Hằng
Tình hạn lượng dắt ta vào ngõ cụt
Với Tâm Từ, vui giải thoát lâng lâng...

Thích Tánh Tuệ
Oklahoma 22/8/14 

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

TRỌN VẸN VỚI HÔM NAY.

Bạn hỏi mình: Có kiếp trước hay không?
Sao mỗi con người sanh ra lại khác nhau đến thế?
Có kẻ đẹp kẻ xấu.
Có người khôn người ngu.
Có đứa sang đứa hèn.
Nhưng bạn ơi, xấu - đẹp, khôn - ngu, sang - hèn... là do bạn nhìn nó như vậy. Chứ bản thân mỗi người đều là mỗi tuyệt tác đấy thôi.
Máu ai cũng đỏ.
Nước mắt ai cũng trong.
Trái tim ai cũng đập.
Sự phân biệt đến do bạn nhìn như vậy.

Bạn lại hỏi mình : Có kiếp sau hay không?
Mình mới hỏi lại : Bạn cần kiếp sau để làm gì?
Để thấy người sống thiện được đền đáp,
người tội lỗi bị dầu sôi, người tu đạo được giải thoát?
Nhưng bạn ơi, đâu cần tới kiếp sau.
Nhân quả nhãn tiền.
Chỉ do bạn không thấy.
Bạn có bao giờ nhìn sâu vào cuộc sống.
Người có lòng Từ, khuôn mặt sẽ dịu nhẹ bao dung,
vòng tay sẽ ân cần rộng mở.
Kẻ thủ ác, trong tim chứa đầy lửa dữ.
Tự đốt mình, đâu cần địa ngục xa xôi.
Đôi mắt láo liên, hằn những đường gân máu.
Luôn cau mày, luôn nhức nhối thân tâm.
Ai xức nước hoa, người sẽ thoang thoảng hương thơm.
Trái tim ai đẹp sẽ lung linh như vầng trăng ấy.

Và bạn ơi, phút giây này hạnh phúc.
Được mỉm cười, được chiêm ngắm đổi thay.
Tìm cầu chi nữa quá khứ vị lai.
Chẳng nơi nào đẹp như bây giờ hiện tại.

Cành sen trắng đang rung rinh trong nắng.
Bụt mỉm cười lấp lánh đoá Vô Ưu.

Tâm Ngôn
TTTuệ

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Về Lại Nguồn Chân

Sẽ chẳng bao giờ nguôi khát khao
Nếu lòng ta mãi cứ lao xao..
Đi tìm nước biển hòng vơi khát
Hạnh phúc đã ngầm ôm đớn đau!...

Sẽ chẳng khi nào thỏa ước mong
Bao người đã đến trở về không.
Hoa đời vui ngắm từ nguyên vẹn
Vội ngắt làm tay nhỏ máu hồng.

Ta mãi trông đồi kia cỏ xanh
Ngựa lòng chưa mỏi vó phi nhanh,
Tà dương vội khuất trên đầu núi
Mộng ước đầy vơi cũng đoạn đành..

- Khi dừng chân lại, thôi tìm kiếm
Chợt thấy hoa cười trên lối đi.
Khi nỗi khát khao.. vừa tắt lịm
Cõi lòng tươi nở đóa lưu ly.

Sẽ thật bình yên khi nhận ra
Suối nguồn phúc lạc vốn trong ta.
Những '' viên ngọc nước '' hoài tan vỡ..
Hạnh phúc trần.. mang mang xót xa.

Như người lưu lạc kiếp tha phương
Diễm phúc một ngày quy cố hương.
Tử sinh trầm thống.. thôi hò hẹn
Đời vui bên khúc nhạc Chân thường..

Thích Tánh Tuệ


Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Cho Bỏ Lúc Trăm Năm

Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!


Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
Sao ta hoài ước muốn chuyện.. sương tan,
Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?

Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao ?
Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
Kiếp huy hoàng, lộng lẫy.. hóa chiêm bao.

Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói ?
Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì...

Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ..
- Ta cười bóng trong gương cười trở lại
Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ... 



Thích Tánh Tuệ
Himalaya Mùa An Cư 2014 

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Lay ta tỉnh mộng, một lời Tâm kinh

Mùa thu rong bước trên ngàn
Đừng theo chân nhé, trần gian muộn phiền!
Võng đong đưa một giấc thiền
Xua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà.
Bóng tùng thấp thoáng xa xa
Nghe trong thinh lặng ngân nga chuông chùa
Vàng thu chiếc lá sang mùa
Theo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.

Nghiêng nghiêng nắng lụa bên đồi
Chiều qua chầm chậm bóng thời gian phai.
À ơi, cát bụi miệt mài
Ngủ đi tâm niệm trần ai phiêu bồng !..
Như ngày thơ dại giấc nồng
Bên đời có ngọn từ phong vỗ về.

Nhân gian nay khép hẹn thề
Sớm mai thức giấc Bồ đề nở hoa,
Trần tâm sương khói nhạt nhòa
Vén màn sinh tử, bước qua ngậm ngùi.

Mùa thu dỗ giấc trên đồi
Lay ta tỉnh mộng, một lời Tâm kinh
Thiên thu trôi xuống phận mình
Ơ hay.. muôn kiếp gập ghềnh, là mơ!

Trái si mê rụng ơ hờ
Nụ cười lan tận bến bờ.. trạm nhiên.

Thích Tánh Tuệ