Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

MỘT ĐÔ THỊ CỔ ĐẸP NHƯ TRANH VẼ

Dù cả trăm năm trôi qua, Fenghuang là đô thị cổ được bảo tồn rất tốt. Những ngôi nhà mang đậm phong cách nhà Minh và Thanh vẫn được bảo tồn nguyên vẹn.

         
 

 
 
                                             Ở Fenghuang, ngôn ngữ dân tộc độc đáo, phong tục, nghệ thuật cổ xưa vẫn còn rõ nét.
 
 
Những ngôi nhà mang đậm phong cách nhà Minh và Thanh vẫn được bảo tồn nguyên vẹn.
Đô thị cổ nằm lưng chừng núi, bên cạnh những dòng suối trong mát tạo nên phong cảnh vô cùng hấp dẫn
 
 
Đô thị cổ Fenghuang được công nhận là Di sản thế giới do UNESCO công nhận
 
 
Phong cảnh Fenghuang khiến du khách có cảm giác như đang bước ra từ trong giấc mơ
 
 
Fenghuang vẫn gìn giữ được 20 khu phố cổ, hàng chục làn đường cổ và hơn 200 khu dân cư cổ xưa
 
 
Những ngôi nhà cổ kính đẹp duyên dáng bên dòng sông xanh mát
 
 
Fenghuang lung linh trong ánh đèn đêm
Con đường cổ uốn lượn quanh đô thị vẫn được bảo tồn
 
 
Khung cảnh Fenghuang tuyệt đẹp trong ánh bình minh
 

Sưu tầm

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Giám đốc giả ăn mày cho tiền người đi đường.

Vào đêm giáng sinh, ông Jonnie Wright, giám đốc điều hành của công ty tưvấn bán hàng The Buyosphere, bang Iowa, Mỹ đã ăn mặc như một người đànông vô gia cư và tặng tiền những người đi đường.
Ông Wright bất chấp đêm giáng sinh giá lạnh ngồi ở đường phố như một ông lão ăn xin và cho tiền ngược lại những ai có ý định giúp ông lão.
Ông Wright trao cho những người đi đường muốn giúp đỡ ông một phong bì một bức thư có chữkí của ông, và kèm theo 100$ hay 10$ như là phần thưởng.Vị giám đốc tốt bụng này cho biết đã chuẩn bị 50 chiếc phong bì với tổng tiền 1000$ và ông nhận được từ người đi đường 363.02$, 3 bánh mì xúc xích, 2 chiếc bánh, một quả táo và mộtđôi vớ.
Rob Taylor, một người dân thành phố Des Moines cho hay, anh đã không thể tin được khi mởchiếc phong bì ra. Lập tức anh gọi vợ mình và kể cho cô nghe về điều kỳ diệu.
Để giải thích cho hành động kỳ lạ này, ông Wright cho biết đây là cách để ông vinh danh những con người có tấm lòng nghĩa hiệp, và ông đã có ý định này từ lâu.
Wright viết trên Facebook của mình . "Sẽ không bao giờ phai trong trái tim tôi khoảnh khắc hào hiệp và tình thương yêu đồng loại, những khuôn mặt yêu thương nhẹ nhàng khi họ đặt nhữngđồng tiền khó khăn kiếm được vào tay tôi".
Tất cả số tiền mà vị giám đốc nhận được từ người đi đường, ông đã nhân đôi nó lên và dành tặng cho hội Bethel Mission hội những người vô gia cư địa phương.

http://www.nydailynews.com/news/national/ceo-poses-beggar-hands-cash-article-1.1564113

http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/156410/giam-doc-gia-an-may-cho-tien-nguoi-di-duong.html

"Dạy con thời iPhone 5 - Mom Has Son Sign 18-point Agreement for iPhone

Greg Hoffman, một bé trai 13 tuổi ở Mỹ, đã được mẹ tặng một chiếc iPhone 5 nhân dịp Giáng sinh. Tuy vậy, để được sử dụng chiếc điện thoại "hot" nhất của Apple, cậu phải chấp nhận thực hiện 18 quy định do mẹ đặt ra.
Vui mừng chưa hết khi "nhặt" được món quà dưới cây thông noel, mở mẩu giấy ra đọc, câu đầu tiên mà Greg Hoffman thốt ra là: "Trời ơi, sao mẹ lại làm thế này?". Janet Hoffman, mẹ của Greg, giải thích trên Good Morning America rằng: "Điều tôi muốn làm là dạy và chỉ cho con cách trở thành người dùng có trách nhiệm, không lạm dụng hay bị công nghệ gây nghiện".Josh Shipp, một chuyên gia tâm lý trẻ em vị thành niên, cho biết, cách dạy con của bà Janet Hoffman cần được áp dụng rộng rãi hơn nữa. "Bạn sẽ không cho con mình lái ôtô nếu như chưa mua bảo hiểm cho chúng. Và điều này cũng tương tự khi để con dùng máy tính hay điện thoại, nếu không dạy chúng cách sử dụng có trách nhiệm thì điều đó đồng nghĩa với việc cha mẹ chúng là những người vô trách nhiệm".
Để sử dụng chiếc iPhone 5 do mẹ tặng, Greg Hoffman phải tuân thủ 18 quy định. 


Bên cạnh những quy định khắt khe, bức thư của bà Janet Hoffman vẫn có những đoạn gây xúc động:

"Gregory thân mến,
Chúc mừng sinh nhật con. Chắc hẳn con cảm thấy rất tự hào vì mình đã là chủ sở hữu của một chiếc iPhone. Thật là tuyệt phải không! Một bé trai 13 tuổi ngoan và có trách nhiệm như con xứng đáng được hưởng món quá như thế này. Tuy nhiên, việc nhận món quà này đồng nghĩa với việc con phải sử dụng nó theo quy định. Hãy đọc kỹ bản 'hợp đồng' sau đây. Mẹ mong con sẽ hiểu được rằng tất cả những gì mẹ muốn chỉ là nuôi con trở thành một chàng trai trẻ khoẻ mạnh, được phát triển toàn diện, có thể làm chủ thế giới, cùng tồn tại được với công nghệ chứ không phải trở thành nô lệ của nó. Nếu không thực hiện được những quy định của mẹ, con cũng mất quyền sở hữu chiếc iPhone này luôn.
Mẹ rất yêu con và mong rằng mẹ con mình sẽ gửi cho nhau hàng triệu tin nhắn trong những ngày tới.
Mẹ mong rằng con sẽ chấp thuận những điều khoản dưới đây. Hầu hết những bài học được đưa ra không chỉ áp dụng được cho chiếc iPhone mà còn cho cả cuộc sống nữa. Con đang ngày một lớn khôn và có thể thay đổi cả thế giới. Điều này quả thực rất thú vị và hấp dẫn. Hãy đón nhận mọi cơ hội một cách đơn giản nhất. Hãy đặt ý chí mạnh mẽ và con tim vĩ đại của mình lên hết thảy mọi loại máy móc. Mẹ yêu con. Mẹ mong con sẽ thích chiếc iPhone này. Chúc mừng Giáng sinh!".
Nội dung bản "hợp đồng" độc đáo của bà mẹ này như sau:
1. Đây là điện thoại của mẹ. Mẹ bỏ tiền ra mua nó và mẹ cho con "vay" chiếc iPhone này. Mẹ quả thực là vĩ đại phải không?
2. Mẹ luôn biết được mật khẩu là gì.
3. Nếu có điện thoại, hãy nhấc máy. Nó là điện thoại mà. Lời đầu tiên hãy nói xin chào và luôn nhớ cư xử đúng mực. Không bao giờ được "bơ" cuộc gọi từ bố hoặc mẹ. Không bao giờ.
4. Nộp điện thoại cho bố mẹ hàng ngày vào 7 rưỡi tối những ngày thường và 9 giờ tối những ngày cuối tuần. Điện thoại của con sẽ được tắt và buổi đêm và sẽ được bật lại vào 7 rưỡi sáng hôm sau. Nếu vì con sợ gặp bố mẹ bạn mỗi lần gọi tới máy bàn nhà họ mỗi tối thì hãy làm điều tương tự đối với di động. Hãy ghi nhớ những điều này và tôn trọng những gia đình khác trước, nếu con muốn mình được họ tôn trọng.
5. Không được mang điện thoại đến trường. Hãy nói chuyện trực tiếp với những người con định nhắn tin. Giao tiếp là một kỹ năng của cuộc sống. Những nguyện vọng mang máy theo vào những ngày học nửa buổi, đi tham quan hoặc hoạt động ngoại khoá sau giờ thì sẽ được xem xét đặc biệt.
6. Nếu điện thoại rơi xuống bồn cầu, rơi xuống mặt đất và vỡ hoặc "bốc hơi" trong không khí, con phải chịu trách nhiệm cho mọi phí tổn, cả sửa chữa lẫn mua mới để thay thế. Con có thể kiếm tiền bằng cách cắt cỏ, trông em hoặc nộp tiền sinh nhật. Trong trường hợp những việc trên có thể xảy ra, con nên chuẩn bị trước là vừa.
7. Không được dùng công nghệ để nói dối, lừa lọc những người khác. Không cho phép mình tham gia vào những cuộc trò chuyện có thể gây tổn thương cho người khác. Hoặc trở thành người bạn tốt ngay từ đầu, hoặc là tìm cách tránh mọi xung đột.
8. Không được nhắn tin, gửi email hoặc gọi điện với những nội dung mà con sẽ không bao giờ nói bằng lời.
9. Không được nhắn tin, gửi email hoặc gọi điện cho ai đó với nội dung mà con không bao giờ dám nói to với bố mẹ trong phòng khách. Hãy tự kiểm duyệt mọi hành vi của mình.
10. Điện thoại không dùng để xem hoặc chứa phim khiêu dâm. Tất cả nội dung tìm kiếm trên web phải được chia sẻ với mẹ. Nếu có thắc mắc, hãy hỏi người khác, tốt nhất là bố hoặc mẹ.
11. Tắt máy, để ở chế độ im lặng, hoặc cất đi mỗi khi con ra ngoài đường. Đặc biệt là khi con đang trong nhà hàng, rạp chiếu phim hoặc khi đang nói chuyện với người khác. Con không phải là người thô lỗ và đừng để chiếc iPhone làm thay đổi điều đó.
12. Không được gửi hoặc nhận các hình ảnh có liên quan đến những phần nhạy cảm trên cơ thể của con lẫn những người khác. Đừng cười khi đọc đến đây. Nếu không tuân thủ điều này, dù thông minh đến đâu thì cũng có ngày con bị cám dỗ. Điều này có thể phá hoại cả cuộc đời con, từ lúc vị thành niên, học đại học cho đến khi đã trưởng thành. Thế giới rất rộng lớn và quyền năng. Vì vậy, nếu đã mang trong mình tiếng xấu giữa cái thế giới ấy, con gần như không thể làm cho nó biến mất được.
13. Không được chụp, quay quá nhiều video. Đó là điều không cần thiết. Hãy sống và trải nghiệm. Mọi thứ sẽ được lưu lại trong đầu con mãi mãi.
14. Thi thoảng hãy để điện thoại ở nhà để cảm thấy mình yên tâm khi không có nó. Nó không phải là một phần cuộc sống của con. Hãy học cách sống thiếu điện thoại. Hãy trở nên mạnh mẽ hơn là lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.
15. Hãy tải các thể loại nhạc mới, cổ điển hoặc khác biệt hẳn so với các bạn bè của con. Thế hệ của các con giờ được tiếp xúc với âm nhạc tốt hơn nhiều so với ngày xưa. Vì vậy hãy tận dụng lấy món quà này và mở mang tầm hiểu biết của mình.
16. Hãy luôn chơi các trò chơi có liên quan đến từ ngữ, xếp hình hoặc luyện trí não mỗi ngày.
17. Đừng bao giờ chúi đầu vào điện thoại mà hãy luôn ngẩng lên để nhìn thế giới xung quanh. Nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe chim hót. Đi bộ. Nói chuyện với người lạ. Hãy tự tìm ra câu trả lời thay vì tìm trên Google.
18. Nếu làm sai, mẹ sẽ tịch thu máy. Chúng ta sẽ ngồi nói chuyện và bắt đầu lại từ đầu. Mẹ và con đều phải học hỏi. Mẹ luôn đứng về phía con. Chúng ta đứng trong cùng một đội.

Mom Has Son Sign 18-point Agreement for iPhone

Thirteen-year-old Greg Hoffman had been begging his parents for an iPhone all year. So on Christmas morning he was thrilled to find the object of his desire under the tree, but there was a catch.
The phone came with an 18-point set of terms and conditions that he had to agree to before the phone could be his. And the agreement did not come from Apple or the phone provider, it was from his mother.
"Merry Christmas! You are now the proud owner of an iPhone. Hot Damn! You are a good & responsible 13 year old boy and you deserve this gift," the agreement begins. "But with the acceptance of this present comes rules and regulations."
The first rule on his mother's list: "It is my phone. I bought it. I pay for it. I am loaning it to you. Aren't I the greatest?"

"I hope that you understand it is my job to raise you into a well rounded, healthy young man that can function in the world and coexist with technology, not be ruled by it," Janell Hoffman wrote. "Failure to comply with the following list will result in termination of your iPhone ownership."
"I love you madly & look forward to sharing several million text messages with you in the days to come," she added.
"Oh my God. My first reaction was, why? Why did she really have to do this?" Hoffman told "Good Morning America" today.
"What I wanted to do and show him [is] how you could be a responsible user of technology without abusing it, without becoming addicted," Janell Hoffman said.
Hoffman herself is a blogger and mother of five in Cape Cod, Mass. She wanted her son to avoid many of the pitfalls that both smart phone using teens and adults fall prey to.
"Do not use this technology to lie, fool, or deceive another human being," read rule number seven. "Do not involve yourself in conversations that are hurtful to others. Be a good friend first or stay the hell out of the crossfire."
Other rules forbid porn and the sending or receiving of "pictures of your private parts or anyone else's private parts." The rules also outline the hours and places the phone may be used.
"It it rings, answer it," said rule number three. "It is a phone. Say hello, use your manners. Do not ever ignore a phone call if the screen reads 'Mom' or 'Dad.' Not ever."
Hoffman said that the lessons she outlined were for her son's iPhone usage, for his life and for anyone too attached to their mobile device.
"Keep your eyes up. See the world happening around you," she encouraged. "Stare out a window. Listen to the birds. Take a walk. Talk to a stranger. Wonder without Googling."
Teen behavior expert Josh Shipp says a set of rules are a must for teen iPhone use.
"You wouldn't' give your kid a car without making sure they had insurance," said Shipp, who is the host of Lifetime's "Teen Trouble." "And so giving them a cell phone or a computer without teaching them how to use it responsibly is irresponsible on the part of the parent."
Here's Janell Hoffman's full list of rules for her son, originally posted on her blog:

Dear Gregory

Merry Christmas! You are now the proud owner of an iPhone. Hot Damn! You are a good & responsible 13 year old boy and you deserve this gift. But with the acceptance of this present comes rules and regulations. Please read through the following contract. I hope that you understand it is my job to raise you into a well rounded, healthy young man that can function in the world and coexist with technology, not be ruled by it. Failure to comply with the following list will result in termination of your iPhone ownership.
I love you madly & look forward to sharing several million text messages with you in the days to come.
1. It is my phone. I bought it. I pay for it. I am loaning it to you. Aren't I the greatest?
2. I will always know the password.
3. If it rings, answer it. It is a phone. Say hello, use your manners. Do not ever ignore a phone call if the screen reads "Mom" or "Dad". Not ever.
4. Hand the phone to one of your parents promptly at 7:30pm every school night & every weekend night at 9:00pm. It will be shut off for the night and turned on again at 7:30am. If you would not make a call to someone's land line, wherein their parents may answer first, then do not call or text. Listen to those instincts and respect other families like we would like to be respected.
5. It does not go to school with you. Have a conversation with the people you text in person. It's a life skill. *Half days, field trips and after school activities will require special consideration.
6. If it falls into the toilet, smashes on the ground, or vanishes into thin air, you are responsible for the replacement costs or repairs. Mow a lawn, babysit, stash some birthday money. It will happen, you should be prepared.
7. Do not use this technology to lie, fool, or deceive another human being. Do not involve yourself in conversations that are hurtful to others. Be a good friend first or stay the hell out of the crossfire.
8. Do not text, email, or say anything through this device you would not say in person.
9. Do not text, email, or say anything to someone that you would not say out loud with their parents in the room. Censor yourself.
10. No porn. Search the web for information you would openly share with me. If you have a question about anything, ask a person ? preferably me or your father.
11. Turn it off, silence it, put it away in public. Especially in a restaurant, at the movies, or while speaking with another human being. You are not a rude person; do not allow the iPhone to change that.
12. Do not send or receive pictures of your private parts or anyone else's private parts. Don't laugh. Someday you will be tempted to do this despite your high intelligence. It is risky and could ruin your teenage/college/adult life. It is always a bad idea. Cyberspace is vast and more powerful than you. And it is hard to make anything of this magnitude disappear -- including a bad reputation.
13. Don't take a zillion pictures and videos. There is no need to document everything. Live your experiences. They will be stored in your memory for eternity.
14. Leave your phone home sometimes and feel safe and secure in that decision. It is not alive or an extension of you. Learn to live without it. Be bigger and more powerful than FOMO -- fear of missing out.
15. Download music that is new or classic or different than the millions of your peers that listen to the same exact stuff. Your generation has access to music like never before in history. Take advantage of that gift. Expand your horizons.
16. Play a game with words or puzzles or brain teasers every now and then.

17. Keep your eyes up. See the world happening around you. Stare out a window. Listen to the birds. Take a walk. Talk to a stranger. Wonder without googling.
18. You will mess up. I will take away your phone. We will sit down and talk about it. We will start over again. You & I, we are always learning. I am on your team. We are in this together.
It is my hope that you can agree to these terms. Most of the lessons listed here do not just apply to the iPhone, but to life. You are growing up in a fast and ever changing world. It is exciting and enticing. Keep it simple every chance you get. Trust your powerful mind and giant heart above any machine. I love you. I hope you enjoy your awesome new iPhone. Merry Christmas!

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Chuyện Đời Thường

Sáng nay một bệnh nhân nam 50 tuổi, làm ruộng, quê ở Tiền Giang đến khám bệnh xin thử mỗi đường huyết. Mình mới hỏi :
- Sao chú muốn thử đường huyết?
- Vì tôi sụt cân nhanh, người ta nói do bệnh tiểu đường.
- Đã bỏ công từ quê lên đây, sao chú không khám tổng quát luôn? Giả sử thử máu có kết quả bị đái tháo đường thì cũng phải xem chức năng gan, chức năng thận, và đánh giá biến chứng mới điều trị được chứ.


Mình vừa giải thích vừa nhìn bệnh nhân, và mình hiểu vẻ ngập ngừng đắn đo ấy, có lẽ bệnh nhân nghèo.
- Dạ, thử hết mấy thứ đó bao nhiêu bác sĩ?
- Bệnh viện công giá rẻ lắm. Chú đi thử đi.
Khi mình cầm kết quả phim phổi trên tay, tự nhiên mình nghẹn lời. Dù rằng mỗi ngày mình tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân với đủ loại bệnh tật khác nhau.
- Chú hút thuốc nhiều không?
- Cỡ 1 gói 1 ngày. Bữa nào buồn hút nhiều hơn.
- Chú uống rượu nhiều không?
- Mỗi ngày, nhưng chủ yếu vui chơi với anh em, người vài xị.
- Chú có vợ con gì không?
- Dạ, một vợ, 3 con. Nhưng nhà có vài công ruộng, nên tụi nó bỏ lên Bình Dương làm công nhân hết rồi.
- Cháu nghĩ chú nên qua khám bệnh viện Phạm Ngọc Thạch.
- Tôi bị lao hả bác sĩ.
- Cháu cũng hy vọng là lao. Nhưng ....
- Bác sĩ cứ nói đại đi. Tôi ở quê lên khám bệnh cực lắm.
- Cháu cũng nghĩ đây là khối u. Nhưng chú biết đó, có u lành u ác. Mà u ác bây giờ có thể trị được.
- Ý bác sĩ là ung thư phổi hả?
- Chưa chắc đâu. Phải làm thêm xét nghiệm, sinh thiết ... mới có thể kết luận.


Một khoãng im lặng kéo dài. Mình nhìn khuôn mặt bệnh nhân từ trắng bệch chuyển sang tím tái và khoãng 15 phút sau mới trở lại như bình thường.
- Ung thư phổi thì sống được bao lâu bác sĩ?
- Chưa chắc đây là ung thư. Nhưng nếu là ung thư thì có thể vài tháng, vài năm... Tuỳ vào cơ địa mỗi người, tuỳ vào đáp ứng điều trị.
- Tại sao lại là tôi chứ?
- Tại sao không là chú?
- Tại ....
Lại một khoãng im lặng kéo dài. Mình không nỡ mời bệnh nhân kế tiếp dù sáng thứ hai rất đông.
- Tôi về bỏ thuốc lá và rượu có thể cứu vãn được không?
- Cháu nghĩ, bỏ được thì tốt. Nhưng bây giờ việc này không còn ý nghĩa nữa rồi.
Mình vẫn hay tự hỏi : Rượu bia và thuốc lá có điều gì hấp dẫn đến vậy, nhưng không có câu trả lời.
Lúc trước mình còn ngạc nhiên khi thấy Việt Nam là nước tiêu thụ rượu bia và thuốc lá lớn nhất thế giới, bây giờ thì mình không còn ngạc nhiên nữa. Vì đã hiểu một phần. "Vui cũng nhậu, buồn cũng nhậu, không vui không buồn cũng nhậu", hình như rất đúng khi mô tả con người Việt Nam. Mỗi chiều tối đi làm về thấy quán nhậu nào cũng đông nghẹt khách. Hết chén chú rồi đến chén anh.
Rồi một ngày nào đó bệnh tật kéo đến. Có những bệnh có thể chữa lành, có những bệnh tiền mất rất nhiều nhưng không thể cứu vãn. Dù vẫn biết ung thư là "trời kêu ai nấy dạ", nhưng mình không tin là mỗi ngày mình sống không tác động gì đến nó. Bạn thử nhìn xem, một người béo phì, ăn nhiều lười tập thể dục...làm sao mà không đủ thứ bệnh về chuyển hoá, một người suốt ngày hút thuốc uống rượu làm sao tránh khỏi ung thư phổi, xơ gan? May mắn lắm cơ địa người đó đặc biệt.
- Bây giờ tôi phải làm sao?
- Bây giờ cháu cho thuốc tiểu đường cho chú, còn bệnh phổi chú phải qua bên Phạm Ngọc Thạch, bên đó chuyên hơn.
- Bác sĩ có thể nói cho tôi biết, tôi có thể sống bao lâu nữa không để tôi thu xếp nhà cửa.
- Cháu nói thật, không dám chắc chắn về điều gì. Có những thứ hôm nay đúng, ngày mai lại sai. Có những thứ ngỡ là phước nhưng lại là hoạ. Điều quan trọng bây giờ không phải là chú sống bao lâu, mà sống có thật sự sâu hay chưa?
- Sống thật sâu?
- Đúng rồi. Chú còn rất nhiều thời gian để suy nghĩ về điều đó. Ví dụ như có bao giờ chú đến quỳ bên gối mẹ của chú và thì thầm lời cám ơn? Ví dụ như có bao giờ chú chở ba chú qua con đường làng nơi ngày xưa ba chú dẫn chú đi học? Ví dụ như có bao giờ chú cám ơn người vợ rất mực dịu hiền và chung thuỷ đã đi với chú gần ấy năm mà không một tiếng than van dù chú nát rượu và nghiện khói thuốc?
- Bác sĩ ... Tôi ... Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.
- Chú có bao giờ quan tâm đến những đứa con mình? Chú có nghĩ rằng một lời hỏi han của chú thôi đủ làm họ hạnh phúc?
- Ơ ...
- Vậy đó, sống sâu là sống với những điều nhỏ bé đơn giản như thế đó. Cuộc sống vô thường và con người ai mà không có bệnh có tử. Sau giai đoạn choáng rồi, chú sẽ chấp nhận được thôi. Từ chấp nhận đến quay lại nhìn về chính mình gần trong gang tấc.
- Cám ơn bác sĩ.


- Chú ấy là gì của anh?
- Cha ruột.
- Anh có hay đưa chú đi khám bệnh không?
- Bận lắm bác sĩ ơi, với lại ở xa nhau.
- Anh có biết ba anh bị ung thư phổi?
- Dạ....
- Ông ấy hút thuốc nhiều lắm không?
- Chẳng những hút thuốc còn uống rượu. Mỗi khi say sỉn về là đập phá nhà cửa chửi bới vợ con.... Tôi nói thiệt từ nhỏ đến giờ ổng chưa dạy tôi bất cứ điều gì. Anh em tôi chẳng được đi học....
- Anh có hận chú không?
- Không.
- Không?
- Dạ, dù xấu hay tốt ổng cũng là cha mình mà bác sĩ. Đúng hay sai đâu có lỗi do ổng, tại ông bà hay môi trường sống nó thế.
Mình bất ngờ trước cách trả lời của người con, khi mình mời bệnh nhân ra ngoài để gặp riêng.
Anh ta làm công nhân, chắc chắn là ít học. Nhưng học chữ cho nhiều vào làm gì, bằng cấp tiến sĩ giáo sư làm chi mà không biết quan tâm yêu thương cha mẹ già, không biết sống sao cho có tình có nghĩa.
- Bệnh này điều trị tốn kém lắm. Về mua bảo hiểm gấp đi. Được đồng nào hay đồng đó.
- Dạ.

 

Nhìn hai cha con bước ra khỏi phòng khám mà lòng mình chùng xuống. Mình mong có phép lạ xảy ra, bởi một người con chí hiếu không bao giờ người bạn cuộc sống lại làm ngơ.
- Dù xấu hay tốt ổng cũng là cha của mình. Câu nói ấy theo đuổi mình tới tận giờ này!

Sưu Tầm

Bác Sĩ Dược Thảo?

Bác sĩ hay Dược sĩ, ai có quyền bào chế thuốc?

Dễ hiểu thôi vì cơ quan FDA không kiểm soát dược thảo (dược thảo không được xem là thuốc trị bệnh mà chỉ là một loại "thuốc bổ", dietary supplements). Mời vào link dưới đây để xem chi tiết hơn về FDA:

http://health.howstuffworks.com/wellness/food-nutrition/vitamin-supplements/fda-regulate-herbal-supplements2.htm

Bài viết nầy giúp cho Quý Vị Đồng Hương đừng để tụi "Lang Băm" qua mặt chúng ta.


Nhập đề: Việt kiều tốt số ở tại xứ Mỹ.

Xứ Mỹ là xứ có thể dò tìm, khám phá, lật tẩy những chuyện gian trá của loài người. Từ tôn giáo có thể “khui hụi“ được nhiều sự dâm ô của những người đội lốt tôn giáo. Từ chính trị có thể “khui hụi“ những gian trá của các chính trị gia hàng đầu của Hoa Kỳ hay Thế Giới (ví dụ: khui hụi vụ Watergate làm Tổng Thống đang cầm quyền suýt ở tù, đó là Richard Milhous Nixon).
Từ Y khoa chúng ta có thể khui hụi những tên “lang băm giả hình“, cứ tuyên bố hàng ngày trên Tivi, Radio, Báo chí, Internet là mình vừa khám phá thần dược trị bá bệnh, trị được ung thư, trị được chứng bất lực, vv...
Ở tại đất Hoa Kỳ đầy tin tức và đầy chứng liệu có thể truy tìm ra sự “gian trá“, mưu mô của những tên lưu manh nầy… mà chúng ta không chịu tìm ra… thì kiếp sau nhớ xin Thượng đế cho đi đầu thai những xứ như Congo, Yemen, Afghanistan, hay đầu thai thành mọi ở truồng hoặc mọi arboriginal Úc hay mọi Amazon tốt hơn.
Tại Hoa kỳ, nhất là trong cộng đồng người Việt chúng ta ở khắp tiểu bang Hoa kỳ. Chúng ta thường thấy nhiều vị tự xưng là bác sỹ, mặc áo blouson trắng, y như các bác sỹ medicine doctor tại các phòng khám bệnh. Họ tự vỗ ngực cho là “chính mình vừa phát minh ra một loại thần dược. Thuốc nầy trị dứt bệnh ung thư, trị dứt bệnh tiểu đường diabetes, trị dứt bệnh cao mỡ high cholesterol… vv..”
Tụi lang băm nầy có thể thuê mướn những tên MC nổi danh (trên các DVD ca nhạc) hay các ca sỹ nổi danh Việt kiều vài nghìn đô la, để đứng ra quảng cáo (khuyến mãi) cho thuốc "thần dược" của họ.
Khi chúng ta thấy hay nghe hay đọc thấy những kẻ nổi danh ấy, thì chúng ta hoàn toàn tin tưởng đúng là thần dược nên danh ca XYZ , tên MC NNN không bao giờ lường gạt họ.
Như vậy khi mua thần dược ấy về, uống vào …thì kể như chúng ta giao sanh mạng của chúng ta cho những tay lang băm nầy.
Quanh đó là nhữ̉ng chai thuốc hình thù, mẫu mã rất đẹp mắt.
Nào là thuốc trị bá bệnh, trị ung thư, trị bất lực mà các loại thuốc khác không trị được. Họ tự cho là thuốc khác đều không trị được, chỉ có thuốc mà họ điều chế ra là trị được mà thôi.
Muốn chế thuốc thần dược, điều kiện đầu tiên là phải hiểu về:
- Dược phẩm, Hóa học và Cơ thể học cùng phản ứng của cơ thể khi thuốc ấy tan vào máu.
- Phải học tại các đại học Y Khoa hay đại học Dược Khoa và được cấp bằng hành nghề tại Hoa kỳ mới xong. Những bằng y khoa hay dược khoa tại ngoại quốc kể cả Pháp, Thụy sỹ, Đức, Japan, Singapore, India, Russia, Mexico, Brazil… khi vào Hoa kỳ thì bắt buộc phải thi lấy bằng tương đương và được luật pháp tại các tiểu bang ấy chấp nhận thì mới có thể hành nghề được.
Một bác sỹ lang băm, học trình châm cứu hay đông y có 6 tháng hay 1 vài năm thì không thể nào chế thuốc thần dược ấy được. Một y tá cũng phải học 5, 3 năm trở lên chứ đừng nói chi đến trình độ một bác sỹ hay dược sỹ.
Chỉ tiếc là tại Hoa kỳ, chúng ta có nhiều luật sư người Việt, có bằng hành nghề luật mà không đưa những tên lang băm "chế thần dược" ấy ra tòa, để bảo vệ sức khỏe cho chúng ta.
Khi người Việt chúng ta không thấy những luật sư ấy đưa các tên lang băm ra tòa, thì chúng ta cho rằng những tên lang băm ấy đúng là bác sỹ Thần Tiên từ trên trời bay xuống, rồi chế thần dược cho chúng ta uống. Uống vào là hết ung thư, hết bệnh tiểu đường diabetes, hết cao mỡ high cholesterol, hết HIV, hết SIDA AIDS… và thuốc Tây Y của những tập đoàn bào chế thuốc Hoa kỳ ngu như "hạch chà và" vậy.
Có hàng vạn dược sỹ bào chế, nghiên cứu ngày đêm, hàng trăm phòng thí nghiệm trị gía hàng trăm triệu dollars mà không làm ra được thần dược như của những tay lang băm ấy… thì ngu như Mỹ là phải rồi..
Những tay lăng băm ấy chỉ học có 6 tháng, chỉ cần cái bàn, vài chai bột thuốc made in China… phòng thí nghiệm ấy chỉ tốn tiền phòng mỗi tháng vài trăm dollars thuê mướn…
Thế là thần dược ra đời, cứu dân độ thế.
Tụi Y khoa Tây Phương quả thật sao ngu quá là ngu vậy ta?
Thật sự muốn phát minh, sáng chế loại thuốc trị bệnh thì phải:

1.- Phải học đậu bằng Dược sỹ bào chế thuốc (gọi là Pharmacologist). Học trình tại đại học Dược trên 7 - 8 năm trường. Thi cử vô cùng khó khăn hơn thi cử lấy bằng Dược sỹ bán thuốc tây (Pharmacist) vì liên quan đến mạng người, không phải chuyện đùa.. Bác sỹ y khoa (Medicine Doctor) không thể nào chế được thuốc mà bán theo toa tại các nhà thuốc tây ngoài phố hay tại bệnh viện được (trừ phi bác sỹ ấy từng bị bệnh tâm thần ngày xưa, tuyên bố ào ào vô tội vạ trên Internet).

2.- Phải có phòng thí nghiệm thử trên chuột, rồi trên thỏ, rồi trên khỉ và sau đó mới vào con người (nếu người ấy chịu rủi ro trước pháp luật khi uống thuốc ấy vào). Với sự giám sát của các cơ quan luật pháp Hoa kỳ về Y tế.

3.- Phải có phòng hay nhà máy bào chế thuốc ấy ra viên, rồi đóng chai vào hộp.

4.- Phải có bác sỹ y khoa (Medicine Doctor) cho toa, ký tên và chịu trách nhiệm trước pháp luật khi mình ký tên cho toa.

5.- Phải có dược phòng - Pharmacy (tiệm bán thuốc) nhận bán.

6.- Phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, nếu bệnh nhân bị dị ứng thuốc.

7.- Phải chịu đền tiền thiệt hai cho nạn nhân bị phản ứng thuốc ấy.

Nhiều tập đoàn chế thuốc Pharmaceutical Corporation bị đền trên cả trăm triệu dollars mà chúng ta biết trên báo chí, TiVi… Đơn kiện rất nhiều và luật sư gọi là là "Class Action Lawsuits" déo dài hàng năm, hàng chục năm trở lên.
Tiền đền cả chục triệu đô la. Còn những tiệm thuốc Bắc nho nhỏ góc đường quanh khu vực Chinatown hay Little Saigon, khi thưa kiện thì họ chỉ đưa: "cái khố rách" rồi sau đó khai bankcruptcy… thì bệnh tật mình ráng chịu.
Nếu chúng ta bỏ qua những điều nầy, vì chúng ta thấy các "lang băm" cứ lên TiVi, lên Radio, vào báo chí hàng ngày… mà FBI hay Cơ quan Y tế Hoa kỳ không nói gì… thì chúng ta xem là thần dược ấy là đúng rồi.
Chúng ta cư ngụ tại Hoa kỳ xem thấy điều nầy là đúng. Vì tại xứ Hoa kỳ đầy luật lệ, sai một chút là tù ngay. Cho nên những thuốc nầy được Tivi, Radio, Báo chí đăng tải là đúng sự thật.
Đó là điều lầm lẫn chết người. Luật pháp Hoa kỳ chỉ can thiệp khi có đơn thưa, có người khởi tố hay có báo chí, Tivi Hoa kỳ phanh phui thì luật pháp mới nhúng tay vào cuộc điều tra.
Bằng không thì hàng vạn, hàng triệu mẫu khuyến mãi (quảng cáo) trên báo chí, Radio, Tivi đều không được luật pháp Hoa kỳ để ý tới. Vì các cơ quan điều tra của Hoa kỳ họ không có người theo dõi mà đưa ra Tòa án.
Vì biết rõ điều nầy nên những tay bác sỹ dõm cứ ung dung tự tại mà lên Tivi, vào báo chí, radio mà khuyến mãi, mà quảng cáo một cách thoải mái, vô tư. Những bác sỹ dõm ấy đa số đều tốt nghiệp trường châm cứu tại Hoa kỳ, học trình 6 tháng là tốt nghiệp. Khi tốt nghiệp thì ung dung tự xưng là bác sỹ. Nào ai thưa kiện vì áo mặc màu trắng, y như bác sỹ y khoa medicine doctor ra tòa đâu? Cho nên càng thoải mái, càng ung dung tự tại. Ngay cả một vài bác sỹ có bằng tốt nghiệp y khoa phổ thông tại Pháp hay tại Âu Mỹ cũng ung dung tung ra tin là mình khám phá, phát minh ra thuốc trị được ung thư. Càng tệ hại hơn là cho rằng thuốc trị ung thư của mình bị tụi Pharmaceutical, Tập đoàn chế Dược phẩm hại mình, vì nếu thuốc trị ung thư mà mình vừa phát minh ra sẽ làm sập hệ thống mần ăn hàng chục tỉ dollars của họ. Cho nên họ phá bất cứ giá nào, cho nên thuốc trị ung thư của mình không ra mắt chào đời, mà trị ung thư cho loài người được. Nếu chúng ta tin lời nói của những lang băm 6 tháng trường, rễ cây, rễ cỏ hay lang băm 7 năm trường đại học y khoa bị bệnh tâm thần… thì kiếp sau chúng ta nên đầu thai xứ Mọi ở truồng là tốt nhất.
Chúng ta thấy hàng chục chai thuốc mới khám phá của hạng bác sỹ 6 tháng trường Rễ cây rễ Cỏ, không học một ngày nào về Hóa Học, về Cơ thể học của lớp 12 tại Việt Nam. Đùng một phát qua ngoại quốc thành bác sỹ phát minh ra thuốc thần dược. Mà dưới phần chót hộp thuốc là Made in China. Như vậy nghĩa là sao?
Chế thuốc hay điều trị bằng thuốc chỉ duy nhất có 2 hạng người Dược sỹ mà thôi, gọi là: Pharmacist và Pharmacologist.
Hạng Dược sỹ Pharmacist mà chúng ta thường thấy có mặt tại các tiệm bán thuốc tây tại góc đường (Pharmacy Drug store) hay tại Bệnh viện có phòng phát thuốc.
Pharmacologist nầy dính liền với phòng thí nghiệm Drug Labs. Phòng thí nghiệm Drug Labs có thể lớn, mà nhân viên lên đến hàng trăm người hay hàng nghìn người. Danh tiếng lẫy lừng như: Johnson & Johnson, Pfitzer, Roche, Bayer, Daiichi Sankyo, Mitsubishi Pharma, Novartis, Hoffman-La Roche,..v.v.
Labs có thể nhỏ vài người, khi dược sỹ bào chế ra thuốc mới thì thường bán công thức ấy cho các hãng thuốc lớn. Vì khi thuốc ấy được cơ quan US - FDA (Food and Drug Administration) chấp thuận sau thời gian rất lâu thử nghiệm rồi mới cho phép tung ra thị trường. Nhiều khi cơ quan FDA cho phép bán loại thuốc ấy ra ngoài thị trường, đôi khi có biến chứng nguy hại thì bị dân chúng thưa kiện ngay lập tức, dĩ nhiên cơ quan FDA thu hồi thuốc ấy và còn bị truy tố ra Tòa Liên Bang, tiếp theo những vụ kiện nhỏ của cá nhân bị ảnh hưởng bởi loại thuốc ấy. Tiền đền lên đến hàng trăm triệu hay hàng chục tỷ dollars là thường. Cho nên khi một hàng thuốc tung một loại thuốc mới ra thị trường tiêu thụ thuốc… thì không phải chuyện đùa trên Internet hay viết báo tự ca ngợi thần dược được.
Ví dụ loại thuốc ngừa thai lừng danh là: Depot-Prova (chích một mũi ngừa thai được 3 tháng, màu trắng sữa đục). Được công ty Pfitzer phát hành với sự cho phép của FDA.
Nay tập đoàn dược phẩm Pfitzer đang đối mặt với "Class Action Law Suit" lên đến vài tỷ dollars, vì biến chứng của những phụ nữ dùng thuốc nầy lâu năm như: xương dễ gẫy, điếc tai, trầm cảm…
Nói tóm lại:
1.- Pharmacologist (Dược sỹ bào chế thuốc) là dược sỹ chuyên về loại thuốc mà nhóm của mình tìm tòi, thử nghiệm trên chuột, chó, khỉ và bệnh nhân. Nghĩa là thuốc ấy tác dụng lên cơ thể hay cơ thể bị ảnh hưởng bởi thuốc ấy ra sao. Cuộc đời Pharmacologist dính liền với phòng thí nghiệm bào chế thuốc. Cho dù mình khám phá ra loại thuốc ấy do công lao của mình, cũng không thể lên báo chí loan báo thuốc ấy là của mình làm ra.
Ví dụ thuốc cường dương nổi tiếng Viagra là do tập đoàn Dược phẩm Pfitzer Pharmaceutical Company tung ra. Chớ chúng ta không biết tên người chế ra thuốc nầy tại Phòng Labs của Pfitzer tại Groton / Connecticut / USA.
Viagra lừng danh siêu hạng cường dương.

2.- Pharmacist (Dược sỹ bán thuốc) là dược sỹ biết về loại thuốc ấy tác dụng với bệnh nhân hàng ngày ra sao, mặc dầu thuốc ấy được cơ quan FDA Hoa kỳ chấp thuận cho mình bán theo toa bác sỹ điều trị bệnh nhân ấy. Đời dược sỹ liên quan đến tiệm thuốc tây hay phòng phát thuốc trong bệnh viện. Nếu mở tiệm bán thuốc tây thì Pharmacist liên quan đến tiền bạc bán thuốc ấy cho tiệm của mình. Trách nhiệm chánh là bác sỹ cho toa, trách nhiệm phụ của mình là cho đúng cân lượng theo toa của bác sỹ. Dính líu đến luật pháp là bán thuốc không theo toa bác sỹ, bán loại thuốc có chất gây nghiện mà không báo cáo cho FDA biết, mặc dầu có toa bác sỹ ký cho bệnh nhân.
Hôm nay các tin tức lớn liên quan đến 1 dược sỹ pharmacologist bị án tù tại Anh quốc vì tội chỉnh sửa, man trá trong dữ liệu data chế thuốc của mình. Đây là mẫu thuốc của tụi lang băm Made in China bán tại Little Saigon hay tại Cộng đồng Việt kiều:
Thuốc trị đường trong máu (Diabetes). Bạn đọc được chữ Tàu nầy hay không?
Những loại thuốc mà Made in Trung Cộng tung ra thị trường Việt kiều tại Mỹ, nếu có chuyện, bệnh nhân chết, thì đừng có thưa FBI hay chính quyền Hoa kỳ làm gì. Bệnh nhân chết, người nhà muốn thưa hãng điều chế thuốc nầy thì đơn thưa phải gởi về Bắc kinh China mới xong. Hãng chế thuốc nầy thường nằm trong hẻm tối tăm, không có bảng hiệu chi cả. Tổng công ty phát hành tại China, đừng hy vọng gọi họ mà họ trả lời.
Nếu không tin bạn cứ email về cơ quan Y tế Hoa kỳ mà hỏi: "Nếu tôi uống thuốc nầy, bị biến chứng thì Bộ Y Tế Hoa kỳ có bắt tụi lang băm Made in China nầy đền cho chúng tôi vài chục triệu dollars được hay không?". Bạn cũng có thể hỏi những Pharmacy Việt Nam hay những Pharmacy của USA thì rõ lập tức.
Trong đơn thưa nhóm lang băm Việt Nam bán thuốc cho Chệt Trung Cộng thì cần phải có giấy chứng nghiệm của cơ quan giải phẫu tử thi, ghi rõ độc tố gì, nhân chứng, vật chứng cùng giấy mua thuốc và nhân chứng là bệnh nhân uống thuốc nầy mới tạo nên cái chết cho bệnh nhân…
Nhưng những chứng cớ nầy rất tốn tiền, phải trả trước cho phòng giảo nghiệm gan + thận + óc của tử thi bệnh nhân. Nếu thắng kiện thì cứ mua vé máy bay USA sang China, rồi vác đơn đòi tiền đến hẻm tối tăm mà đòi tiền chủ tiệm chế thuốc đó. Khi nghe bị Hoa Kỳ kiện thì chủ tiệm Chệt Trung cộng dọn mẹ nó đi mất tiêu rồi, trát đòi của cơ quan chính quyền Trung cộng sẽ ghi là: “Không có chủ nơi đây! Chủ dọn mất từ 4 tháng trước“. Đúng là kiện củ khoai!!!
Như vậy bệnh nhân chết oan vì những tên lang băm Việt kiều 6 tháng châm cứu sẽ ngậm hờn nơi chín suối. Nên khuyên oan hồn ấy kiếp sau nên đầu thai thành mọi ở truồng, khỏi uống thuốc Trung cộng làm chi cho chết oan.
Dưới đây là một tin mới hôm qua tại BBC Onlien phát ra.
Một dược sỹ chế thuốc vô lương tâm tại Anh quốc, bị tù và đời đời mất bằng hành nghề. Nhà Khoa học Điều chế thuốc trị Ung Thư đi tù vì man trá của mình
(cành cáo luôn 1 bác sỹ VN tâm thần cứ lãi nhãi là mình đã phát minh ra thuốc trị Ung thư tại Canada):
Nhà khoa học (pharmacologist) đi tù vì làm giả kết quả thử nghiệm thuốc trị bệnh ung thư.
Một nhà khoa học đang nghiên cứu về thuốc thử nghiệm chống ung thư đã trở thành người đầu tiên ở Anh phải đi tù vì làm giả kết quả.
Nhà nghiên cứu (pharmacologist) Steven Eaton bị phát hiện đã bịa đặt kết qủa thử nghiệm một loại thuốc chống ung thư mới.
Steven Eaton, 47 tuổi, bị kết án 3 tháng tù giam - mức phạt tối đa dành cho tội danh làm giả các kết quả thử nghiệm thuốc. Chánh án Tòa án Edinburgh Michael O'Grady tuyên bố, nếu âm mưu thành công, Eaton có thể đã gây tổn hại cho sức khỏe của các bệnh nhân ung thư.
Theo hồ sơ tòa án, năm 2009, khi đang làm việc cho chi nhánh của công ty dược phẩm Mỹ Aptuit ở Edinburgh (Anh), Eaton đã nảy ra mưu đồ bất lương với hy vọng giành được tài trợ cho việc thử nghiệm loại thuốc ông ta đang nghiên cứu trên người.
Eaton đã bịa đặt thông tin về loại thuốc mới nhằm thuyết phục ban lãnh đạo Aptuit cho phép các bệnh nhân ung thư thử nghiệm dùng loại dược phẩm này. Cụ thể là, trong khi nghiên cứu sức khỏe của các con chuột thí nghiệm, ông ta tuyên bố, kết quả kiểm nghiệm cho thấy chất thử nghiệm an toàn cho việc dùng thử ở người. Eaton bị bắt khi giới chức trong công ty Aptuit nghi ngờ những việc ông ta đang làm và báo cáo vụ việc lên các ủy ban giám sát thuộc Cơ quan quản lý dược phẩm và thiết bị y tế Anh. Các điều tra viên phát hiện, Eaton đã báo cáo có chọn lọc dữ liệu nghiên cứu kể từ năm 2003.
Eaton lĩnh án tù ở Edinburgh sau khi bị kết án hồi tháng trước theo Các quy định về cách thức thí nghiệm đúng đắn năm 1999. Ông ta là người thứ hai ở Anh bị truy tố theo luật này nhưng là người đầu tiên tại đảo quốc sương mù phải "bóc lịch" vì vi phạm luật thí nghiệm.
Tuy nhiên, Chánh án O'Grady cho rằng khung hình phạt tù theo luật vẫn quá nhẹ đối với các tội danh như của Eaton.
Ông O'Grady nói tại phiên xử Eaton: "Nếu không thử nghiệm dược phẩm một cách đúng đắn, anh chắc chắn có thể gây hại cho các bệnh nhân ung thư. Tại sao một người được học cao và có kinh nghiệm như anh lại có thể bắt tay thực hiện một việc làm (bất lương) như vậy là không thể lý giải được". Sau đây là Anh ngữ BBC (bạn có thể Google đoạn văn Scientist Stven Eaton Jailed là ra nhiều trên báo chí, TiVi, Internet):

Scientist Steven Eaton jailed
Apr 17, 2013 2:07 pm

A scientist who faked research data for experimental anti-cancer drugs has been jailed for three months for falsifying test results.
Steven Eaton, from Cambridgeshire, has become the first person in the UK to be jailed under scientific safety laws.
Eaton, 47, was working at the Edinburgh branch of US pharmaceutical firm Aptuit in 2009 when he came up with the scam.
He had hoped to generate funding which would have allowed the drug he was working on to be used on humans.
Eaton concocted information about the medicine in an attempt persuade Aptuit to allow the drug to be tested on real-life patients.
Edinburgh Sheriff Court heard how Eaton had manipulated the results of an experiment so it was deemed successful when it had actually failed.
If the scam had been successful, health of cancer patients who took the experimental drug could have been harmed.



HỌP BÁO TRẢ LỜI VỀ VIỆC BUÔN BÁN SẢN PHẨM TẾ BÀO GỐC

Tế Bào Gốc là vấn đề rất mới, phát xuất từ việc cấy tế bào “thường” của một cừu thường mà tạo được con cừu con (tức không dùng tinh trùng của của “cừu bố” mà vẫn làm cho noãn của cừu mẹ phát triển thành cừu con... Từ đó, có người đã lo ngại là sau này người ta không cần phải có chiến sỹ bố cộng tác với mẹ mà sinh chiến sỹ con, mà người ta chỉ lấy tế bào thường của chiến sỹ bố cấy vào noãn bào của đàn bà (tức cũng không cần bà mẹ cộng tác, mà chỉ lấy noãn bào của bất cứ người đàn bà nào) có thể sản xuất ra rất nhiều chiến sỹ... và như vậy, các chiến sỹ tương lai không phải là người được sinh đẻ bình thường nên sẽ không có tình cảm, sẽ giết người thản nhiên, không một chút xúc động, vì không có cha mẹ...
2. Sau giai đoạn sản xuất cừu con theo cách “nhân tạo” ấy, người ta bèn nghiên cứu việc áp dụng vào kỹ thuật chữa bệnh. Ví dụ, một người mắc bệnh ung thư tụy tạng hay gan, nguời ta sẽ lấy tế bào lành của tụy tạng hay gan cấy trong phòng thí nghiệm cho mọc trong ống nghiệm, sản sinh thành những tế bào tụy tạng hay gan lành mạnh và người ta sẽ đem các tế bào lành mạnh này thay cho tụy tạng hay gan bị ung thư... Đây mới chỉ là dự kiến trong đầu óc của một số khoa học gia về sinh vật (biology), tức là chưa có kết quả đem ra áp dụng được, nhất là chưa được cho phép áp dụng vào kỹ thuật chữa bệnh thực sự ngoài đời...
3. Lý do vì còn rất nhiều điều bất trắc có thể xẩy ra về phương diện miễn nhiễm, biến chứng, phát triển quá độ, không kềm chế được. Ví dụ, vì lấy tế bào từ một ông, một bà “cha căng má kiết” nào đó, đem cấy rồi đem vào cơ thể một bệnh nhân nào đó, thì việc đầu tiên sẽ gặp phải là phần tế bào cấy ấy là “tế bào lạ” sẽ bị hệ thống miễn nhiễm của cơ thể bệnh nhân “phản ứng” chống lại, tức sẽ thải bỏ (làm tế bào này chết, sẽ gây lên tác hại độc, gây chết người), việc thứ hai là vì các tế bào cấy là những tế bào không bị kềm chế bởi hệ thống “điều hợp” của cơ thể, sẽ có thể phát triển mạnh, tạo nên ung thư nhân tạo (ung thư tự nhiên là ung thư do cơ thể tự phát triển ra)... Tóm lại, người ta đã cấy ghép một số bộ phận của người này cho người khác nhưng vì trở ngại là phản ứng miễn nhiễm, thường thải bỏ, hủy hoại các tế bào lạ, nên các nhà nghiên cứu phải xử dụng các thuốc chế ngự hệ thống miễn nhiễm để tránh phản ứng thải bỏ tế bào lạ... Một trong các biện pháp để chống hiện tượng miễn nhiễm thải bỏ đó, người ta thường dùng một số thuốc (như steroid) để chặn đứng phản ứng miễn nhiễm, nhưng như vậy thì cơ thể mất khả năng chống đối tế bào lạ, đơn giản hơn là các vi trùng (vi khuẩn), siêu trùng (siêu khuẩn)... và vì vậy, người ta chưa chết vì ung thư hay phản ứng thải bỏ (giết tế bào được ghép vào) thì đã có thể bị nhiễm trùng hay nhiễm siêu vi trùng mà chết mất rồi... Hiện tượng bệnh AIDS là hậu quả cụ thể sự hủy hoại của hệ thống miễn nhiễm ấy... và đang là bệnh chưa có thuốc chữa...đúng nghĩa. Nếu quý vị muốn mắc bệnh AIDS hay Sida thì cứ áp dụng các thuốc chế ngự hệ thống miễn nhiễm, sẽ có ngày mắc chứng bệnh thời thượng này.
4. Ngoài ra, việc áp dụng trị bệnh như trên còn đang trong vòng nghiên cứu, chưa có kết quả rõ ràng và chưa hề có một thành công nào cụ thể khả dĩ đem áp dụng được. Hơn nữa, việc áp dụng ấy chỉ được áp dụng giới hạn trong phạm vi thí nghiệm, trong phòng thí nghiệm, chưa được đem áp dụng ngoài đời trong y khoa và cả trong việc “ăn uống tế bào gốc” tức là không hề có lấy tế bào gốc từ cơ thể người này, người kia hay từ thai nhi, hay từ thai bào ra làm thực phẩm (đồ ăn) hay làm thuốc chữa bệnh, càng không có hiện tượng bào chế thuốc dưỡng da, sửa sắc đẹp bằng các tế bào gốc, mà nếu có thì đó là những tế bào lấy từ xác chết (như thế thì kinh quá, khiếp quá) hay xác thai nhi, và như vậy còn bị tội xử dụng xác chết người ta bất hợp pháp....
5. Một số câu hỏi giúp quý vị đặt câu hỏi khi tham dự “Họp Báo” của những người tổ chức:
A. Quý vị bảo quý vị bào chế thuốc trị bệnh, bồi bổ, dinh dưỡng, cải sửa sắc đẹp...bằng tế bào gốc vậy xin cho biết quý vị lấy các tế bào gốc từ đâu? Từ xác chết, xác thai nhi hay từ người sống, vật sống hay thai nhi còn sống? Như vậy có giấy phép chính quyền, bộ y tế cho phép không? Xin cho biết giấy phép ở đâu, do ai cấp, số giấy phép là gì?
B. Xin cho biết các viện bào chế mà quý vị đang quảng cáo (từ Đức Quốc) đã bào chế các sản phẩm mà quý vị đang rao bán: Xin cho biết tên, địa chỉ thực sự, số điện thoại, websites, emails v.v... để mọi người có thể liên lạc kiểm chứng..
C. Xin yêu cầu các cơ sở đang bán thuốc, nhất là các viện bào chế tổ chức những cuộc thăm viếng tại chỗ để người ta có thể đến “tham quan” tại chỗ và cho xem các nguồn “tế bào gốc” mà quý vị đang xử dụng...
D. Xin quý vị cho biết cấu tạo các thuốc, sản phẩm mà quý vị đang bán gồm những chất gì, lấy từ đâu (người hay súc vật) sống hay chết?

BS Lê Văn Sắc

CÂY THUỐC VIỆT NAM: Sư tích CÂY HUYẾT DỤ

1
Xưa, có anh đồ tể
Sống cạnh ngôi chùa làng
Hàng ngày cứ mờ sáng
Khi chuông chùa ngân vang

Là anh ta tỉnh dậy
Sửa soạn bộ đồ nghề
Rồi bắt đầu mổ lợn
Tiếng lợn kêu thật ghê.


Mỗi người một nghề sống
Nên dân làng bực mình
Cũng chẳng làm gì được
Đành bấm bụng làm thinh.

Một tối nọ, sư cụ
Mơ thấy có một bà
Dắt năm đứa con nhỏ
Nhờ cứu mạng bà ta.

“Bằng cách nào? - sư hỏi.
Xin bà nói tôi hay.”
“Xin ngài thỉnh chuông sáng
Muồn muộn hơn mọi ngày.”

Sư cụ thỉnh chuông muộn
Anh đồ tể ngủ quên
Nên không kịp giết lợn
Bèn sang trách chùa bên.

Anh ta được sư cụ
Kể giấc mơ của mình
Về nhà, vào chuồng lợn
Thì thấy lợn vừa sinh.

Đúng năm con rất đẹp
Anh đồ tể lặng người
Nhẩm đếm mình đã giết
Bao sinh mạng trên đời.

Rồi anh ta quyết định
Từ nay sẽ bỏ nghề,
Không bao giờ giết lợn,
Cầm con dao anh thề.

Rồi cắm con dao ấy
Giữa sân chùa, sau này,
Qua một đêm sấm chớp,
Nó hóa thành bụi cây

Có lá như dao nhọn,
Hoa đỏ như máu tươi.
Mọi người gọi huyết dụ,
Tức là cây máu người.

2
Huyết dụ có hai loại:
Lá bên đỏ bên xanh,
Lá hai bên đều đỏ.
Đều là cây họ Hành.

Huyết dụ là vị thuốc
Lưu truyền trong dân gian,
Chữa cầm máu, băng huyết,
Ho ra máu, dịch tràn.

Phụ nữ trước khi đẻ,
Hoặc đẻ rồi, sót nhau,
Không nên dùng huyết dụ,
Đã đau càng thêm đau.

Khi dùng, sắc lá uống:
Hai mươi gam một ngày.
Lá khô thì một nửa,
Uống vào sẽ đỡ ngay.


Theo: Thái Bá Tân


Núi Phổ Đà ở Nam Hải, vào đời nhà Thanh có hòa thượng Liễu Tình. Lúc còn tại gia, thầy là một thanh niên tin Phật, ngày nào cũng tụng một quyển kinh Kim Cang, dù bận rộn như thế nào, khuya như thế nào thầy cũng nhất định tụng cho xong rồi mới đi ngủ. Thầy tu rất tinh tấn, trong ngày có thể cơm không ăn cũng được, nhưng không thể không tụng kinh.
Một đêm nọ, lúc ngủ thầy nằm mơ thấy nhà mình có một cỗ xe ngựa, trên xe có sáu cô gái, cô nào cũng rất là dễ thương, sắc đẹp của các cô làm cho “chim sa cá lặn”, như tiên nữ giáng trần; Các cô tiến đến gần hỏi: “Chàng ơi! Đến đây! Chàng ơi đến đây! Trên xe còn rất rộng, chúng thiếp có để cho chàng một chỗ này!”. Liễu Tình lúc ấy là một thanh niên, cũng giống bao nhiêu người thanh niên khác, khó mà thắng nổi với những nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, cộng thêm với những lời mời ngọt như đường và những nụ cười “chết người”… cậu ta cảm thấy thú vị liền lên ngồi. Xe đi được một lúc thì dừng lại, sáu cô gái bước xuống, cậu cũng bước xuống. Cậu thấy phía trước có một cái cửa, nhưng cửa rất nhỏ. Sau khi sáu cô gái vào trong, cậu cũng có ý định vào theo. Nhưng rất lạ, sáu cô gái không đi mà bò vào, cậu cùng làm y như họ. Sau khi họ bò vào xong, đến lượt cậu, cậu thấy một vị thần Kim Cang, giống như Bồ tát Vi Đà tay cầm chày Kim Cang, vừa thấy cậu liền cản lại: “Ông không được vào đây ra mau, ra mau!”. Nhưng cậu cứ một mực đi vào, thần Kim Cang hét: “Đã nói không được vào, mà ông cứ cứng đầu muốn vào, người tụng kinh Kim Cang, không được phép vào nơi này, tôi đã bảo ông đi ra mà ông không chịu đi à!”, liền lấy chày Kim Cang nện xuống đầu cậu, khiến cho đầu cậu vô cùng đau nhức, ngay lập tức liền ngất xỉu, khi tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường. Cậu nói: “À, thì ra là nằm mơ!”. Nhưng quái lạ, cậu cảm thấy ở đâu có mùi rất hôi như là mùi phân heo, mùi này từ trước đến nay trong nhà cậu làm gì có, mà cũng chưa từng nghe mùi này bao giờ. Chao ôi! Cậu cũng vô cùng mệt mỏi, trong dạ lại bồn chồn, mồ hôi ướt đẫm cả thân. Cậu xem kỹ lúc này mới quá nửa đêm, ngủ lại cũng không được, nên dậy tụng kinh Kim Cang và ngồi cho đến sáng. Đến sáng, cậu quyết định đi tìm nơi mà tối qua đã nằm mơ thấy, cậu đi tới những nơi gần đó để tìm xem, vốn dĩ cái cửa nhỏ là gì? Ô! Nó kia rồi! Cậu vẫn còn nhớ như in cái cửa nhỏ này, đó là cái rãnh nước ở ngoài chuồng heo (nơi chuồng heo người ta đào một cái rãnh để cho phân và nước tiểu của heo chảy ra), chính là nơi tối qua cậu thấy mình đi vào. Bấy giờ cậu cảm thấy lạnh cả xương sống, liền đi tìm người chủ để hỏi thật hư thế nào. Cậu hỏi: - Thưa ông chủ! Cho tôi hỏi một chút. Nửa đêm hôm qua có ai đến đây không? Ông chủ đáp: - Làm gì có ai, nửa đêm mà đến. Cậu hỏi: - Tối qua tôi nằm mộng thấy bảy người đi vào trong đó bằng con đường nhỏ này, chẳng hay bên trong đó có xảy ra việc gì không? Ông chủ cười và đáp: - À! Có việc như thế này. Nhà tôi có nuôi heo nái, tối qua heo mẹ sinh được bảy con heo con, sáu con cái và con đực, nhưng con đực vừa sinh ra đã chết rồi. - Con heo chết ông bỏ đâu? Có thể dẫn tôi đi xem được không? - Tại sao lại không được nhỉ? Tôi bỏ nó ở bờ rào, cậu theo tôi! Vừa nhìn thấy con heo đực, cậu biết ngay nó chính là mình, lúc này cậu cảm thấy hai lỗ tai ù ù, không nghe được âm thanh gì hết, trời đất tối om, quay cuồng, đảo lộn, tay chân run rẩy, nói không nên lời. Cậu cố gắng chạy về thật nhanh mà miệng luôn lắp bắp: “Nguy… nguy… nguy… hiểm… hiểm… quá… quá!”. Tối hôm qua nếu không có thần Kim Cang quát cậu: ” Người tụng kinh Kim Cang không được phép vào nơi này”, và không dùng chày nện lên đầu cậu chắc chắn bây giờ cậu đã làm heo rồi. Sau khi tỉnh táo trở lại, cậu đến núi Phổ Đà xin xuất gia. Phương trượng núi Phổ Đà hỏi cậu: - Tại sao ông muốn xuất gia? Cậu bèn đem tất cả mọi việc kể cho Phương trượng nghe. Nghe xong, Phương trượng nói: - Như vậy cậu là người rất có thiện căn. Nhân đó, Phương trượng đặt pháp danh cho cậu là “Liễu Tình”. Cho nên, gọi thầy là “Liễu tình Hòa Thượng”. ● Nằm mộng rất nguy hiểm, không nên xem thường nó. Khi nằm mộng là lúc thức thứ sáu (ý thức) không làm chủ được “linh giác” của mình, nó luôn chạy theo cảnh mộng thì thật là nguy hiểm! Mọi người khi nằm mộng cần phải đặt biệt chú ý, nhất là những bạn thanh niên, dù gặp thiếu nữ rủ cũng không đi. Các bạn có thể trả lời: “Tôi không đi đâu! Tôi có con đường của tôi!”. Muốn đạt được chính niệm như thế, cần phải luyện tập niệm Phật trong mộng. Nếu trong giấc mộng không có khả năng niệm Phật, mà còn bị giấc mộng lôi kéo thì thật nguy hiểm! Nếu ta không có sự tu tập niệm Phật thường xuyên, không có chính niệm niệm Phật, lúc đó thần thức của chúng ta sẽ mờ mờ mịt mịt luôn đi theo giấc mộng. “Ngày mai không biết sẽ ra sao”. Lúc nằm ngủ mà giống như Hòa thượng Liễu Tình thì thật nguy hiểm, nếu không nhờ thần Kim Cang đánh, chắc chắn sẽ không trở lại!

(Trích Tư Lương Người Tu Tịnh Độ Pháp sư Hội Tính-Dịch giả: Đạo Quang). 




Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

AI NGU HƠN AI?



WHO IS MORE STUPID ONE?

A young boy enters a barber shop and the barber whispers to his customer, “This is the dumbest kid in the world. Watch while I prove it to you.” The barber puts a dollar bill in one hand and two quarters in the other, then calls the boy over and asks, “Which do you want, son?” The boy takes the quarters and leaves. “What did I tell you?” said the barber. “That kid never learns!” Later, when the customer leaves, he sees the same young boy coming out of the ice cream store. “Hey, son! May I ask you a question? Why did you take the quarters instead of the dollar bill?” The boy licked his cone and replied, “Because the day I take the dollar, the game is over!” 



Translated by Dũng Nguyễn:

AI NGU HƠN AI?


Một cậu bé bước vào một tiệm hớt tóc và người thợ hớt tóc thì thầm với khách hàng của mình, "Đây là đứa trẻ ngu ngốc nhất trên thế giới. Hãy xem tôi chứng minh điều đó cho bạn thấy. "Người thợ đặt 1 đồng trong một tay và hai miếng 25 xu trong tay khác, sau đó gọi cậu bé lại và hỏi:" Con muốn cái nào, con trai? "Cậu bé lấy hai miếng 25 xu và bỏ đi. "Đấy, tôi đã nói với bạn?" Người thợ hớt tóc nói. "Thằng nhóc đó không bao giờ biết được!" Sau đó, khi khách hàng ra về, ông nhìn thấy cậu bé đó bước ra khỏi cửa hàng kem. "Này, con trai! Tôi có thể hỏi con một câu hỏi? Tại sao con chọn hai miếng 25 xu thay vì 1 đồng ? "Cậu bé liếm cây kem của mình và trả lời:" Bởi vì ngày mà tôi lấy 1 đồng thì trò chơi kết thúc! "


Outsmarted by a Woman - Người phụ nữ thông minh

When John found out he was going to inherit a fortune when his sickly father died, he decided he needed a woman to enjoy it with.
- Khi John phát hiện ra mình sắp thừa hưởng 1 tài sản kếch sù khi người cha bệnh tật của anh ta mất. Anh ta quyết định cần
 một người phụ nữ để cùng thừa hưởng tài sản với mình.
So one evening he went to a singles bar where he spotted the most beautiful woman he had ever seen. Her natural beauty took his breath away.
- Vì vậy vào một buổi tối anh đến 1 quán bar của những người độc thân nơi anh phát hiện một phụ nữ xinh đẹp nhất mà anh ta từng gặp. Vẻ đẹp tự nhiên của cô ra làm anh ngây ngất.
"I may look like just an ordinary man," he said as he walked up to her, "but in just a week or two, my father will die, and I'll inherit 20 million dollars."
-  " Tôi trông có vẻ chỉ là một người đàn ông bình thường" Anh ta nói và đến gần cô gái " nhưng chỉ 1 tuần hoặc 2, cha tô
i sẽ chết, và tôi sẽ thừa hưởng 20 triệu đô la"
Impressed, the woman went home with him that evening and, three days later she became his stepmother. 
- Quá ấn tượng, cô gái theo anh về nhà tối hôm đó và, ba ngày sau cô gái trở thành mẹ kế của anh ta.


Beggar - Ăn Xin

“Why do you beg?” 

- Tại sao ông đi ăn xin?
“The truth is I beg to get money for booze- drink.” 

- Tôi đi ăn xin để kiếm tiền uống rượu
“Why do you drink?”

 - Tại sao ông phải uống rượu?
“To give me the courage to beg” 
- Uống để dũng cảm mà còn đi ăn xin.

Sưu tầm